Text Link Text Link: Nghe nhạc mp3 | truyện tranh | Tin Game | Tin Xe | Tin Làm Đẹp | w88 | Gamebai.club game bài online 2021 | 188
Kết quả 1 đến 1 của 1

Chủ đề: Hết hạn rồi - Tạm biệt - Phần 2 ( Phần cuối )

  1. #1
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    1,944
    Cám ơn
    576
    Được cám ơn 975 trong 461 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    204

    Loveit Hết hạn rồi - Tạm biệt - Phần 2 ( Phần cuối )

    đủ can đảm để gọi anh. Tôi cứ mong sao sẽ giống như trong phim, T bỗng nhiên mở toang cánh cửa phòng và trông thấy tôi. Anh sẽ hỏi: "Vì sao em ở đây?" và tôi sẽ vứt bỏ hết ngại ngần cùng áy náy, ùa vào lòng anh khóc nức nở. Nhưng không có. Tôi đã đứng suốt một đêm, cho đến khi những tia nắng đầu tiên ló rạng mang tiếng nói nhẹ nhàng cất lên sau lưng:

    - Em đang khóc đấy ư?

    Nhìn T khi ấy buồn bã như một hạt mưa đọng trên ô cửa sổ. Khoảng khắc đó tôi bỗng nhận ra rằng, hóa ra nỗi buồn của tôi chưa bao giờ đơn độc.

    ***

    T bắt đầu thay đổi từ khi anh rời xa Hà Nội, rời xa tôi. Sài Gòn phồn hoa và náo nhiệt dường như hoàn toàn chiếm lĩnh tâm trí anh, còn tôi thì lại ở quá xa đến mức không cách nào chạm vào nỗi cô đơn của anh, không cách nào cùng anh tay nắm tay đi qua những đêm dài hoang vắng miên man. Còn nhớ không lâu trước đây, vào một buổi sáng, khi tỉnh dậy, thấy T đang nằm cạnh mình, bàn tay vẫn còn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Phía sau lưng anh là ô cửa sổ mở rộng, những tia nắng hiếm hoi đầu tiên của mùa đông đang nhảy nhót trên những bông dã yên thảo tím thẫm, treo lơ lửng ngoài ban công. Khung cảnh ấy bình yên quá đỗi, không kìm lòng được khiến tôi bật thốt lên: "Anh này, em cho anh ba cơ hội làm em tổn thương. Nếu dùng hết chúng thì dù sau này anh có nói gì, làm gì em cũng không bao giờ tha thứ nữa đâu, nhé!". Bấy giờ, anh dịu dàng kéo tôi vào lòng, hôn nhẹ lên trán tôi, trịnh trọng nói: "Một cơ hội anh cũng không cần!". Khi ấy, tôi chợt hiểu ra, trong đời, đôi khi phụ nữ cần đàn ông chỉ để được nghe một lời hứa hẹn, dẫu biết rằng chẳng có gì dễ nhạt phai và khó tin hơn những điều lứa đôi thề thốt.

    Mùa xuân gặp lại kể từ khi xa nhau, tôi kể cho T nghe về nhớ nhung, về nỗi trống vắng, cô đơn như một âm hồn lảng vảng khắp nơi sau khi anh ra đi. T im lặng như một hạt mầm gieo xuống đất. Năm đó lễ tình nhân trùng khít với mồng ba tết âm lịch, anh đưa tôi về thăm gia đình. Lúc ăn cơm anh uống rất nhiều rượu rồi liêu xiêu dẫn tôi lên căn phòng nhỏ của anh nằm kề gác mái, bảo: "Đây là phòng tân hôn của chúng mình". Khi T ngã xuống giường, điện thoại tuột khỏi túi áo, trong một thóang ấy tôi đã kịp nhận ra những tin nhắn yêu thương được anh gửi trao cho một số thuê bao rất đỗi lạ lẫm.

    Phụ nữ là vậy, luôn muốn biết đến tận cùng mọi bí mật, sau đó lại ao ước giá như chiếc hộp Pandora vĩnh viễn đừng bao giờ mở ra. Tôi lao ra khỏi nhà, ngồi khóc rất lâu bên vệ đường ẩm ướt sương đêm. Tôi như một tấm cửa kính bị người ta vô tình ném vỡ toang, những mảnh vụn sắc nhọn rơi rụng vương vãi, có mảnh cắm lên da thịt, có mảnh ghim vào máu. Chúng tôi quen nhau chưa đầy hai năm, vậy mà anh đã lãng quên lời hứa. T tìm kiếm tôi khắp nơi, van xin tôi tha thứ, thề thốt giữa anh và "cô gái lạ" chỉ là phút nông nổi thoáng qua trong đời. Anh còn nói: "Chẳng phải em đã cho anh ba cơ hội ư?". Tôi theo anh về nhà, tha thứ cho anh, không phải vì lời hứa cho anh ba cơ hội mà bởi vì tôi vẫn còn yêu anh, nhiều đến nỗi có thể bao dung mọi sai lầm của anh. Trên thế giới này, tôi chẳng phải là ngoại lệ, tôi nghĩ thế, nhiều người đàn bà vẫn cho phép người đàn ông họ yêu thương có quyền làm mình tổn thương và luôn được tha thứ. Ngày tiễn T vào Sài Gòn, tôi đặt vào tay anh một bông Forget me not đã ép khô. Anh ôm chầm lấy tôi và bảo: "Hãy tin anh, anh sẽ không gặp lại cô ấy!". Tôi nghe tiếng giày của T xa dần xa dần, cho đến khi bóng lưng anh cũng trở nên nhòe nhoẹt, tôi đưa tay lên quyệt mắt, lạ thay tôi lại không hề khóc.

    Tôi tự nhủ, T chưa hề yêu người con gái đó, nếu yêu một người chân thành sẽ chẳng thể dễ dàng nói ra câu không gặp lại, hoặc giả đó là lí do tôi nghĩ ra để bao biện thay anh, để ép mình tin rằng, những điều anh nói là sự thực. Tôi không ngừng hồi tưởng lại những năm tháng tươi đẹp chúng tôi ở bên nhau, để tìm kiếm thật nhiều điểm tựa tin tưởng anh, để tiếp tục yêu anh như chưa từng có sự chia cắt. Hồi đầu, T gọi điện cho tôi mỗi đêm, nhắn tin cho tôi bất cứ khi nào anh rảnh rỗi: lúc ngồi trên xe bus, khi đọc sách trong thư viện, trên đường xuống căng tin ăn cơm, lúc đứng đợi phát lương hàng tháng,... Tôi đã bật khóc khi nghe T nói: "Anh lao xe về hướng sân bay, buổi chiều của tất cả các ngày. Anh mang theo tên em, hơi thở em, bờ môi em- tất cả hành lí của anh khao khát trở về". Nhưng rồi những cuộc điện thoại vãng dần đến thưa thớt. Mỗi tối, tôi thường cầm chặt di động trong tay, nhìn rất lâu vào màn hình chờ đợi. Trước khi đi ngủ, tôi luôn đặt điện thoại cạnh mình, cài nhạc chuông ở mức to nhất, đợi T nhắn: "Em ngủ chưa? Nhớ anh không?". Tôi rất muốn gọi cho T, chỉ để hỏi anh có khỏe không? Đang làm gì? Vì sao rất lâu rồi không liên lạc? Nhưng tôi lại sợ, một nỗi sợ mơ hồ và khó gọi nổi thành tên.

    Hết hạn rồi, tạm biệt

    Sau đó, tôi phát hiện ra T lại tiếp tục lừa dối mình, hết lần này đến lần khác. Tuy cuối cùng anh vẫn trở về bên tôi, nhưng tôi luôn sống trong lo lắng và sợ hãi, không biết đến lúc nào anh lại phản bội mình. Tôi cho anh ba cơ hội làm tôi tổn thương nhưng đến khi cơ hội thứ ba mất đi tôi vẫn không nỡ lòng nói đây là lần sau cuối. Chỉ cần mỗi đêm anh nhớ ra phải gọi điện cho tôi, anh sẽ thấy tôi luôn ngồi đợi anh, từ lúc hoàng hôn thức giấc đến khi bình mình ló rạng. Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội, vì thế, nên có thể anh nghĩ rằng, tôi tuyệt đối không dám rời xa anh, chỉ cần anh nói xin lỗi thì lúc nào tôi cùng sẵn lòng thứ tha.

    Đã từng sống nương tựa vào nhau vậy mà giờ đây lại cô đơn lưu lạc giữa biển người mênh mông, đã từng vì anh mà tin tưởng ngày mai sẽ là tương lai, ngoài vòng tay anh chỉ còn bão tố. Thế nhưng giờ đây, tình yêu của tôi cũng giống như một ngọn nến đơn độc cháy trong đêm. Tôi cố gắng duy trì nó bằng sự cố chấp - Cố chấp khi không nỡ buông lơi những điều đẹp đẽ đã từng có. Nhưng đến một lúc nào đó, khi thứ ánh sáng cuối cùng cũng vụt tắt, ngay đến sợi bấc cũng hóa thành tro bụi. Tôi buộc phải buông tay, không phải vì đã hết yêu mà vì không còn đủ sức để chờ đợi.

    ***

    T tỉnh dậy vào trưa muộn hôm sau, tôi đang ở trong bếp, anh vòng tay ôm tôi:

    - Sao em không ngủ thêm? - T hỏi.

    - Anh muốn bít – tết mấy phần chín?

    T liếc nhìn đồng hồ, lắc đầu:

    - Không kịp ăn sáng đâu, anh ra sân bay luôn đây.

    - Vào gấp thế à? Có việc?

    Tôi tắt bếp và tháo tạp dề treo lên móc. T nhìn ra ngoài cửa sổ, tránh ánh mắt của tôi.

    - Ừ.

    - Có cần em đưa anh đi không?

    T lại liếc nhìn đồng hồ và lắc đầu:

    - Thôi khỏi, anh đi taxi cũng được.

    - Ừ, đến nơi nhớ báo em biết.

    Tôi theo T ra cửa. Trong lúc đứng đợi xe, T vuốt nhẹ tóc tôi, bảo: "Đừng nghĩ ngợi lung tung, nhé. Tin anh". Tôi chỉnh lại cổ áo cho T, rồi lùi lại ngắm anh một chút và nói rất khẽ:

    - Đây là lần cuối cùng!

    Nhưng hình như anh không nghe thấy hoặc là cho rằng tôi chỉ đang nói lẫy, làm mình làm mẩy thế thôi. Vì vậy, đêm ấy, khi vào đến Sài Gòn điện thoại của anh lại tiếp tục nằm ngoài vùng phủ sóng. Tôi đã rất muốn nói với T, ngày hôm đó, tôi cho anh thêm ba cơ hội: ngồi ăn sáng cùng tôi, để tôi tiễn anh và gọi điện cho tôi khi anh hạ cánh bình an, chỉ tiếc là... Trong đoạn tình cảm này tôi đã cố gắng vãn hồi đến phút cuối cùng, đã yêu T mãnh liệt đến điên cuồng để rồi thất bại đến tuyệt vọng. Sau cùng đành lựa chọn gửi mộng theo gió bay.

    ***

    Hóa ra, đến một lúc nào đó, chúng ta cũng phải học cách chấp nhận tình yêu cũng có hạn sử dụng của nó. Đôi khi một người hết yêu bạn, chẳng phải vì bạn xấu xí đi, cũng không phải vì anh ta đã đem lòng thương một người mới, mà bởi trên đời vốn chẳng có gì mãi mãi nữa là yêu. Em có thể bất chấp mọi thứ để yêu anh, nhưng cuối cùng, duyên phận hết hạn rồi, chỉ đành nói tạm biệt.

    My Việt

    Nguồn: Wapchoi.Mobi

    Xem thêm chủ đề liên quan:


    Lần sửa cuối bởi TT.BoxTorrent, ngày 20-05-2014 lúc 02:50 PM.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  

Quảng Cáo

RSS 2.0 XML MAP