Text Link Text Link: Nghe nhạc mp3 | truyện tranh | Tin Game | Tin Xe | Tin Làm Đẹp | 188bet link | LIXI 88
Trang 1 của 77 1231151 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 762

Chủ đề: Thao thỨc...

  1. #1
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    THAO THỨC


    Lâu rồi ta sống cảnh âm thầm
    Thu bóng tâm hồn dưới ánh trăng
    Đêm tối suy tư, riêng thổn thức
    Nấu nung lửa sống tự bao lần

    Tình đời tơi tả phủ quanh ta
    Một chuỗi sống dài lắm xót xa
    Gió thét, mưa gào, rơi nặng hạt
    Đầm đìa, nước cuốn, cát trôi xa

    Gió hú, rừng khuya, đêm nặng trĩu
    Chim đời mỏi cánh biết bao nhiêu
    Làm sao ai thấu niềm tâm sự
    Chỉ có canh khuya, gió hắt hiu!

    Ta đã dặn lòng không nhục chí
    Dẫu cho cuộc sống bị suy vi
    Đôi chân mạnh bước trong sương lạnh
    Nhựa sống, thân cây có xá gì!

    Chim trời vỗ cánh để tung bay
    Tận vút trời xanh với gió mây
    Chẳng gục đường bay cùng bão tố
    Chỉ sầu, bức rức cảnh không may

    Hồn ma! Mấy bóng ở gần ta
    Đã thật bao lần phải tránh xa
    Phiền lụy cánh canh, lòng ngán ngẩm
    Thúc thôi ý sống, cuộc rời xa!

    Gió chán mây trời bao hắc ám
    Đêm về rờn rợn nỗi cưu mang
    Có gì bó buộc, sao lưu luyến?
    Để chí ung dung phải võ vàng!

    Gió thổi lắt lay, nỗi trập trùng
    Chơi vơi cảnh sống chẳng niềm rung
    Để tim chan chứa tình nhân thế
    Héo úa, quặn đau với lạnh lùng!

    Năm tháng âm thầm trong vắng lạnh
    Gió hồn ẩn ngọn dưới trăng thanh
    Đêm đêm thao thức theo mây lững
    Chia sẻ niềm riêng với trở trăn

    Có lẽ không lâu, gió cuốn đi
    Nơi đây người, cảnh chẳng là chi
    Bởi lòng ta chết từ lâu lắm
    Mây trắng ngàn khơi, ta phải đi!

    Mong mỏi khung trời chim trụ cánh
    Tình người, cuộc sống được trong xanh
    Hoàng hôn bóng phủ, đêm còn lại
    Được trải hồn ra với cảnh lành
    Chim trời xoải cánh giữa khung xanh!

    Nguyễn Thành Sáng




    EM ĐÃ SAI RỒI

    Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
    Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
    Một thuở trăng vàng soi suối biếc
    Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi!...

    Em nát tâm hồn theo tháng năm
    Bao lần khóc hận dưới khung xanh
    Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
    Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

    Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
    Bầu trời là cả sắc vàng thu
    Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
    Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

    Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
    Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
    Con tim xưa trẻ ngân lai láng
    Giờ chẳng còn chi nhịp đập nầy!...

    Anh hiểu em buồn, em khổ đau
    Lắm khi thao thức dưới canh thâu
    Nhớ nhung dĩ vãng, thời hoa mộng
    Buồn bã âm thầm cuộc bể dâu

    Phải chi ngày ấy đừng im lặng
    Sợ vỡ trăng thanh, rã ánh tàn
    Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
    Để hờn với nghẹn lại cho anh

    Em đã sai rồi em biết không
    Ánh vàng luôn mãi sắc thanh trong
    Dẫu mây giăng phủ, vùi thân ngọc
    Có xá gì đâu một tấc lòng!...


    Nguyễn Thành Sáng


    Đôi dòng thơ chào

    Hôm nay ghé lại bến Thơ Đàn
    Ngắm cảnh, xem bài Thi Sĩ đăng
    Đẹp sắc, đẹp tình, khơi ý sống
    Nghe lòng cảm xúc muốn dừng chân !

    Vần thơ trăn trở bao tâm sự
    Giải toả suy tư, trước nẻo đời
    Thao thức, gửi hồn nơi nét chữ
    Mong niềm khuây khoả nỗi chơi vơi.

    Và thêm nét họa bức Nhân Văn
    Nghĩa sống con người, một tấm thân
    Chỉ ngại bút lời còn khiếm khuyết
    Mong tình Thi Hữu nhẹ tay nâng !


    Nguyễn Thành sáng





    Nỗi Niềm Của Mẹ


    Con ơi! Lặng lẽ mẹ nhìn con
    Trong sáng, vô tư đượm cánh hồn
    Mê mải sách đèn nuôi ước vọng
    Mà lòng của mẹ quặn từng cơn!

    Con lớn lên dần bên gối mẹ
    Trong dòng biển thắm ấm tình cha
    Nhấp nhô theo nước về sông lớn
    Hướng vọng mây ngàn một chốn xa

    Không thể để con phải nhuốm sầu
    Biến hồn tượng đá lặng chìm sâu
    Cho nên thắt thẻo niềm riêng mẹ
    Chỉ dưới đêm buồn nghẹn khổ đau

    Năm xưa hụt hẫng chuyến đò đời
    Sắc thắm phai dần cõi mộng rơi
    Lạc lõng, chơi vơi thuyền bến đổ
    Đành dừng ghé lại, cất chèo bơi!

    Nào hay nửa độ ánh phai mờ
    Mới biết nơi nầy chẳng có thơ
    Nhưng trót cắm sào neo chỗ đậu
    Chỉ còn ảm đạm với chơ vơ

    Mẹ thấy nát lòng cuộc sống chung
    Tình yêu nhạt nhẽo cuốn hoàng hôn
    Chim đơn tịch vắng sầu tơi hót
    Vắng lặng mờ khuya xé mảnh hồn

    Vạn khúc êm đềm của trái tim
    Từ lâu mẹ khoá kín im lìm
    Đêm chung giường chiếu hồn xa biệt
    Hai sắc lạnh lùng trải bóng đêm…

    Nếu như hiểu được sự tình nầy
    Nửa độ hoa hồng có lắc lay
    Cánh mỏng dật dờ theo gió lộng
    Hương ngàn con trẻ có còn say!

    Nguyễn Thành Sáng



    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 25-04-2016 lúc 06:29 PM. Lý do: dư bài

  2. Những thành viên gởi lời cám ơn đến Nguyễn Thành Sáng vì bài viết hữu ít này:

    TuấnDương (05-01-2018)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định MỘt mỐi tÌnh si



    MỘT CÁNH CHIM BAY

    Biển sóng gợn buồn nhịp trái tim
    Mờ treo thăm thẳm cuối trùng dương
    Trời kia thấp thoáng, dần trôi đến
    Viễn xứ từ nay dõi bước đường!

    Một dãy đen dài tận chốn tha
    Cánh thuyền hướng thẳng cố lần ra
    Từng cơn nhấp nhố lay gan ruột
    Bỏ lại sau lưng xứ sở nhà

    Gió thổi ngang tai tiếng vụt vù
    Mơ màng năm tháng những chiều thu
    Đìu hiu len lỏi vào mưa lạnh
    Theo thắt hồn sương, cuốn mịt mù…

    Thôi rồi! gởi lại mảnh tình quê
    Phố chợ, con đường, chuỗi bước đi
    Nụ thắm, môi hồng, trăng bến mộng
    Dòng sông, đò nhỏ…chẳng còn chi!

    Rồi đây dưới bóng hoàng hôn đổ
    Khách lạ phương nầy nhỏ vấn vương
    Khắc khoải, dạ sầu, đang lững thững
    Niềm thương, nỗi nhớ vượt biên cương

    Hay sắc, hào hoa chóa ngợp đầy
    Đẩy đời phiêu bạt đến gần đây
    Chụp lên cho khuất bầu xưa cũ
    Để nhạc, cung đàn thả gió mây…

    Vì sao vườn sẵn lại không màng
    Làm cánh lỡ làng vạn dặm tang
    Phong vũ chập chùng, chim lữ thứ
    Tìm vầng ánh tỏ nẻo xa xăm!



    Nguyễn Thành Sáng



    Tình gieo tiếng gọi

    Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
    Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
    Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
    Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi

    Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
    Gần gũi tình trăng thắm rạng ngời
    Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
    Ấm lòng giá lạnh, mộng yêu ơi!

    Nguyễn Thành Sáng




    Nén lại mà lo đi anh

    Đừng buồn nghĩ ngợi nữa anh ơi
    Chớ để hồn đau ghịt mảnh đời
    Cho bóng chim sầu thêm rủ cánh
    Rơi vào bão táp để chơi vơi

    Cha Mẹ muốn em bỏ gặp anh
    Tìm về nẻo sống một vầng trăng
    Có ngàn lóng lánh soi dòng biếc
    Điệp khúc ngân nga trải mộng lành!

    Bởi cuộc tình ta quá đổi đen
    Mây mờ che ám một vùng đêm
    Đâu đây tiếng dế sầu chành chạch
    Bóng tối bao trùm phủ kín em

    Cuộc đời đâu chỉ có lời thương
    Cơm cháo, áo tiền phải vấn vương
    Tay trắng anh làm sao kết mộng
    Ấm lòng trăng gió cuộc yêu đương!

    Mai mốt đi vào cảnh sống chung
    Tình nồng thắm đượm đóng vào khung
    Ta quay đối mặt vào gian khó
    Túng quẫn, khốn cùng, cắt trái thương

    Để rồi héo lạnh, sầu tan tác
    Mộng cũ thời yêu trả lại xưa
    Sẽ nghẹn trong lòng, ôm nỗi nhớ
    Trách mình xem nhẹ chuyện sầu mưa

    Nếu nặng tình nhau anh cố lên
    Âm thầm tạm nén nhạc lòng rên
    Vươn đôi cánh rộng vào sương gió
    Tìm ánh trăng soi, trải bóng nền

    Giữ tình ta mãi với thang thênh!



    Nguyễn Thành Sáng




    Tình Mộng Thênh Thang

    Trải giấc mộng hồn dưới bóng trăng
    Tình thơ, ý sống, nỗi niềm dâng
    Dẫu bao sóng gợn vờn theo nước
    Điệp khúc tơ vương mãi lộng tầng!

    Tay chèo lẳng lặng, cứ dần trôi
    Nhàn nhẹ, đong đưa dưới bóng trời
    Lòng gửi xa xôi về bát ngát
    Con thuyền êm ả, lướt ngàn khơi

    Gió lặn, lơi dần, vọng nhớ thương
    Tình ai, sắc đượm dưới canh trường
    Khi như da diết trao ngàn thắm
    Lúc quyện âu sầu, giọt nhỏ sương

    Có lúc thăng cao, hồn trải rộng
    Tình yêu chấp cánh duỗi bay xa
    Vượt qua biển lộng ngàn chao động
    Trầm ngắm hoàng hôn phủ nắng tà!

    Rồi cũng có khi thấy mỏi mê
    Đường về nẻo sống nặng lê thê
    Đôi chân khấp khểnh đường xa quá
    Nhưng ảnh hồn thương mãi đậm thề…

    Một bầu tâm sự luyến hồn ta
    Quá nhớ trăng thương, nhớ mặn mà
    Vàng đá, sắc son lời nguyện ước
    Linh hồn tình ái nhịp ngân nga

    Dưới ánh thênh thang, lóng lánh vàng
    Vần thơ, ý đượm kết hồn trăng
    Dẫu cho nắng hạ chiều thanh vắng
    Lướt sóng, thuyền duyên vẫn nhịp nhàng!



    Nguyễn Thành Sáng




    THẮM THU

    Như đã yêu nhau tự thuở nào
    Cho nên trống vắng thấy niềm nao
    Đường về chốn ấy trời xa thẳm
    Cách trở ngàn phương để đọng sầu

    Chẳng nữa lần thương phải bẽ bàng
    Làm hồn cánh nhạn trải mênh mang
    Ôm buồn tan tác, sầu ai cột
    Héo úa tim đơn, phủ mộng vàng

    Anh gói tình em qua bóng thơ
    Gởi về yêu dấu trọn hồn mơ
    Để trời lạnh lẽo, giờ khuya khoắt
    Có trái lòng anh hết thẫn thờ!

    Em hỡi! Nàng ơi! Hãy vững tin
    Đừng buồn, đừng tủi, cứ bình yên
    Vì đây! Viễn xứ hồn luôn đợi
    Tấm mảnh chăn chung quyện nỗi niềm

    Chuỗi sầu lặng lẽ, giấc man miên
    Vọng nhớ mây đường thuở mộng niên
    Giờ nhạt, sương tan, trôi thống thiết
    Chiều tàn ủ kết ánh trăng duyên

    Linh hồn sỏi đá kể từ nay
    Trả lại xa xưa vạn héo gầy
    Chôn lấp ưu phiền, trăn trở hỡi
    Rượu sầu đổ cạn, chẳng hoài say

    Theo thắt năm xưa héo nỗi lòng
    Khát khao, vọng tưởng mối tình trong
    Thì giờ tri kỷ, hồn thơ mộng
    Đã có rồi đây, sợi chỉ hồng!



    Nguyễn Thành Sáng



    MỘT MỐI TÌNH SI

    Vẫn biết rằng em nước chảy dòng
    Niềm xuân phơi phới, sắc thanh trong
    Vô tư khép nụ, vầng dương toả
    Êm ả, đong đưa chẳng bụi hồng!

    Nhưng tôi! Kiếp bướm, quyện phù sinh
    Dưới ráng ban mai khát nỗi tình
    Lãng đãng, chập chờn theo lối mộng
    Nghe lòng vương vấn đoá hoa xinh

    Rồi cứ vườn xuân mãi lượn chao
    Thầm mong hé nhụy để bay vào
    Vậy mà mấy độ ngàn lay động
    Thắm vẫn vô tình ánh chẳng dao

    Nắng sớm, mưa chiều đêm vắng tịch
    Nỗi buồn phiêu lãng ngắm chơ vơ
    Mong xa ẩn hiện bầu loang ánh
    Một mảnh hồn si vẫn lặng chờ!

    Nào hay chuyển lộng kéo mây ngàn
    Tan tác thân nầy, cánh xé toang
    Phận bạc rã rời, tiêu tán xác
    Ôm sầu vĩnh biệt giấc mơ trăng…

    Thời gian ngày cũ đã không còn
    Hương thắm hôm nào nhạt bớt hơn
    Xanh, đỏ, trắng ,vàng…xa vắng vẻ
    Trả bầu cô tịch phủ hoàng hôn…

    Một thuở ai kia lảy tiếng đàn
    Đợi người xuân nữ ngắm nhìn ngang
    Giờ đây chỉ thoảng màu dư ảnh
    Kẻ để trần gian khúc võ vàng!



    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 25-04-2016 lúc 06:34 PM.

  4. #3
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định Mong ngÀy con hiỂu mẸ


    Nỗi lòng một cánh chim

    Ửng đằng lố nhố dãy tầng cao
    Đè tấm mờ đen sóng gợn vào
    Mỗi phút thời gian, trôi ngược lại
    Càng gần nhịp đập dậy lao xao!

    Đây rồi! chốn hẹn xứ trời Âu
    Cuốn lại từ nay mảnh nhuốm sầu
    Để bước thang mây miền đất hứa
    Hay vùng vương vấn, nhớ tình sâu

    Hò hét rộ lên phủ sóng hờn
    Nhịp theo nhô nhấp đẩy từng cơn
    Ẵm bồng, hối hả, tay bưng xách
    Nhẹ nhõm lênh đênh mặc sống còn

    Vậy mà ảm đạm níu hồn tôi
    Giữa cảnh rộn ràng, lượn ánh trơi
    Lãng đãng, chập chờn nơi trí não
    Niềm thương, nỗi nghẹn buộc tan trôi

    Còn đâu phố chợ với đường đi
    Bến nước, dòng sông, ánh nguyệt thề
    Những tiếng ê a thời tuổi dại
    Bao chiều kỷ niệm trải lê thê

    Ánh mắt người thân đâu thấy nữa
    Ngọt ngào gần gũi tiếng quê hương
    Tình yêu đang độ mùa hoa nở…
    Tất cả nầy đây…..vỡ đoạn trường!

    Biết đến bao giờ chim trở lại
    Khung trời yêu dấu của hồn say
    Hoặc phơi cánh gãy bầu sương lạnh
    Uất hận ngàn năm chuỗi đọa đày!



    Nguyễn Thành Sáng


    TÌNH VỠ

    Cả một vùng đen phủ xuống rồi
    Trời ơi! Tình thật đã xa tôi
    Trọn đời vĩnh biệt, ôm tan vỡ
    Một kẻ sầu sương, rụng rã rời!

    Sao lại giờ nầy phải đứng đây
    Trộm nhìn pháo nổ cưới nhà ai
    Để trông vui đón mừng hôn lễ
    Và nghẹn âm thầm nỗi đắng cay

    Em trắng tinh khôi màu áo cưới
    Môi hồng rực thắm nét xuân tươi
    Găng tay che khuất ngày xưa nắm
    Rộn rã, rền vang đón một đời

    Có lẽ giờ đây chẳng bận lòng
    Bởi hồn xưa cũ mới chôn xong
    Hôm qua trao gửi dòng dư lệ
    Quà tiễn sau cùng tặng gió đông?!

    Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
    Vì không kéo nổi một vầng trăng
    Cho ai được sáng khi trời tối
    Nên phải đành cam nhận phũ phàng

    Em cứ vui đi, và hãy quên
    Thuở nào êm ả dưới trăng lên
    Anh à! Đẹp quá đêm nay hỉ…
    Một chuỗi cung đàn… khoả mất tên

    Ôi hỡi! Rồi đây những giá đông
    Em ngồi đan áo ấm cho chồng
    Có nghe trong gió thời đưa thoảng
    Ta vắng nhau rồi…lạnh lắm không?!



    Nguyễn Thành Sáng


    MỘT MẢNH ĐỜI

    Ánh choá vụt vù trên dãy đen
    Dòng xe lui tới dưới khung đèn
    Thân khô lủi thủi trề vai quảy
    Há bận phồn hoa với vọng kèn!

    Như tấm xương đen rải ánh tàn
    Mảnh sầu lặn mất, biến thành cân
    Đầy bao nhanh nhé thôi không kịp
    Mấy đứa đằng sau hớt lại phần

    Vội vã bươi thùng, mắt đảo liên
    Như tìm nơi đó nỗi niềm riêng
    Đủ cơm hay chỉ phần lưng lửng
    Để giữa sáng mai, cái bụng phiền

    Cuộc đời chẳng mệt trí mà lo
    Của cải rớt dài trời khéo cho
    Chỉ có vun đầy hay tóp tọp
    Trong bao vạn tuế dính tò tò!

    Bến sống là đây, những bóng đời
    Tung hoành ngang dọc ít mồ hôi
    Trải hoài trên phố vài mươi mét
    Từng cụm, chỉ cần…chẳng gớm hơi…

    Tôi thấy trong lòng nỗi xót đau
    Cũng nầy vóc vạc giống như nhau
    Một cây xanh mướt, thòng quả mộng
    Lại nhánh củi cùn, gãy lắc chao

    Ôi hỡi! Vì sao có cái nghề
    Không cần vốn liếng, chỉ cần đi
    Miễn sao lót dạ ngày qua bửa
    Dơ bẩn, hèn thân, chẳng bận gì!



    Nguyễn Thành Sáng


    MỐI SẦU BÊN DÒNG QUAN HỌ

    Lặng đứng chờ em ghé bến sang
    Bên bờ sông mát cạnh ven làng
    Dưới bầu êm ả vầng trăng thẹn
    Lắc nhẹ ánh vàng phủ bóng anh!

    Rồi tay vuốt nhẹ mái tình xanh
    Khiến trái trong em nhịp khúc hành
    Cảm xúc dâng trào cao vút mãi
    Bàn kia cứ thế chớ ngưng thôi

    Điệu hò quan họ chẳng pha phôi
    Tặng mãi cho nhau nhé mộng ơi
    Xin cánh đừng bay, gieo giọt khóc
    Để buồn canh cánh, ánh pha rơi…!

    Nhưng rồi gió cuốn, kéo mây dài
    Ngày tháng, âm thầm mộng vắng ai
    Thắm thoát thời gian dần cuốn mãi
    Ba năm biền biệt, ngóng hình anh

    Nào hay duyên bạc nát hồn xanh
    Mồ lạnh, người thương chẳng một lời
    Chiếc bóng, lệ hờn, sao nở khác
    Cho ngàn tan tác quấn em đau!



    Nguyễn Thành Sáng



    VƯƠNG VẤN NỖI NIỀM XƯA

    Sóng nước, dòng sông buổi lớn ròng
    Vẫn lờ lặng lẽ sắc thanh trong
    Sương lam ẩn hiện, màu lan toả
    Dưới ánh vầng dương trải nắng hồng!

    Nơi đây một thuở mộng vườn sinh
    Cánh bướm sầu ai nức nở tình
    Đêm vắng hanh hao buồn nhỏ mộng
    Mơ màng, vọng tưởng đoá hoa xinh

    Ngày tháng thân nầy cứ lượn chao
    Cành kia nơi ấy, mãi bay vào
    Bao lần ngân tiếng tim khua động
    Mà thắm vô tình chẳng lắc dao

    Đêm sương mù mịt, bầu cô tịch
    Dõi bóng, thẫn thờ, nỗi nghẹn vơ
    Bỏ gánh đêm trăng, mò suối ánh
    Vơi niềm tan tác, héo thu chờ!

    Ngờ đâu lạc gió, xé mây ngàn
    Quấn cánh lỡ làng rách toạt ngang
    Rụng rã tơi bời, rơi nát xác
    Nghẹn ngào hồn bạc lịm mơ trăng…

    Vần thơ, ý nhạc bến xưa còn
    Dẫu tháng năm dài vẫn đượm hơn
    Tiếng nấc tận cùng ôm quạnh quẽ
    Gieo niềm rung cảm chuỗi hoàng hôn

    Giờ đây loáng thoáng khúc cung đàn
    Vượt vút thượng tầng, cõi lộng ngang
    Vương vấn hương xa, hồn dĩ ảnh
    Dạt dào, lãng đãng giấc tơ vàng!



    Nguyễn Thành Sáng


    MONG NGÀY CON HIỂU MẸ

    Nhìn con trong sáng, hồn nhiên quá
    Mà thấy nỗi niềm mẹ xót xa
    Dẫu đáy tâm hồn muôn vạn sóng
    Nhưng nào có thể trải lòng ra!

    Sợ trẻ buồn đau tối sẩm đời
    Lắc chao thuyền mộng hướng trùng khơi
    Để qua mấy độ bầu rung chuyển
    Cánh nhạn thênh thang rụng rã rời

    Bởi vậy âm thầm, cuốn lặng thinh
    Từng đêm quạnh quẽ ngắm trăng lên
    Nhưng trăng nhạt lắm sau ghềnh núi
    Nhỏ lệ sầu ai, mẹ tủi hờn

    Cuộc đời ảm đạm có gì vui
    Chỉ ánh tơ vàng của mẹ thôi
    Xem bướm nhởn nhơ đùa nắng sớm
    Lòng như chua xót với bồi hồi!

    Nước lửa hai chiều xoay đối nghịch
    Tình thơ, ánh thép, sắc đôi nơi
    Mẹ cha khô hạn vùng sa mạc
    Sao có ngàn hoa nở mộng đời

    Ngậm đắng, nuốt cay chuỗi tháng ngày
    Hương xưa ngây ngất biến thành cây
    Chơ vơ tượng đá ngoài hoang đảo
    Buồn lắm con à! Con có hay

    Mẹ mong trái bóng của thời gian
    Cánh lộng vươn thăng tận chốn ngàn
    Trên cõi không trung nhìn vọng xuống
    Con hay, con hiểu cảnh mờ trăng!



    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 25-04-2016 lúc 06:42 PM.

  5. #4
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định Re: Mong ngÀy con hiỂu mẸ


    NỖI LÒNG CON NHÌN MẸ

    Mẹ ơi! Nhìn mẹ nét u hoài
    Ngày tối thâm trầm, vẻ đắng cay
    Sóng biếc nhạt nhòa, trôi lạc lõng
    Như còn mảnh xác, khuất hồn tây!

    Hằng đêm lạnh lẽo bên khung mờ
    Thơ thẩn mẹ ngồi thả ý mơ
    Bóng chiếc cô đơn chìm tịch vắng
    Cuốn mình đáy cốc, lệ chơ vơ

    Đàn cò đẩy nhẹ dưới canh tàn
    Cạnh mái rêu sầu, giọt nhỏ trăng
    Sắc ánh thu mờ trông lá rụng
    Võ vàng, thắt thẻo úa ngàn năm

    Con biết mẹ buồn, thật lắm buồn
    Đìu hiu hoang đảo nhịp hồi chuông
    Dư âm đưa vút về xa vợi
    Rồi loãng tan trôi giữa quạnh trường!

    Tâm sự riêng mình, mẹ đóng băng
    Nào ai chia sẻ dạ hoài trăng
    Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn
    Vơi bớt nỗi lòng tủi héo hon

    Con đã lớn rồi, mẹ có hay
    Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai
    Tim rung, cảm nhận niềm đau khổ
    Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài

    Từ lâu thấu hiểu cảnh nhà ta
    Mẹ ở nơi nầy, bóng lặn xa
    Bởi kéo đàn ngân, treo ngược gió
    Làm sao vọng được tiếng hồn hoa

    Đừng khổ, đừng hờn nữa mẹ ơi
    Còn con bên cạnh suốt canh đời
    Dòng sông luôn chảy cùng năm tháng
    Vạn thắm, ngàn hương mãi tặng người!



    Nguyễn Thành Sáng

  6. #5
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định CÓ phẢi ngƯỜi thƯƠng


    Em ơi đừng lo

    Chẳng có sao đâu em chớ lo
    Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ
    Trôi hồn lờ lững về xa vợi
    Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ!

    Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh
    Mây đời lắm bận thoáng mong manh
    Con tim giây phút hằng lay động
    Và gió phương trời lúc chậm nhanh

    Sáng sớm sương tan, bầu ánh rực
    Vầng hồng lan toả rạng cung mây
    Có khi mờ ám quần che trải
    Một thoáng u tờ phủ đó đây

    Cuộc đời, nẻo sống lắm rầu lo
    Có lúc ưu phiền réo gọi ta
    Như biển ngàn khơi hằng sóng biếc
    Bao lần cuồng nộ, dậy phong ba!

    Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
    Những ngày xưa cũ uống mưa ngâu
    Và ăn trái đắng vào thân phận
    Từng chuỗi trăng thu nhỏ bạc đầu

    Một khoảng chim đời bị trúng thương
    Đêm mờ rủ cánh dưới trăng sương
    Nghe con dế nhỏ kêu chành chạch
    Tợ tiếng nỉ non khóc mộng đường

    Thì có gì đâu một thoáng mà
    Những lần buồn nhẹ chợt trào ra
    Chỉ như gió thổi vờn cây cỏ
    Thoáng chốc bay về một chốn xa
    Đừng lo lắng nhé hỡi em à!



    Nguyễn Thành Sáng



    CÓ PHẢI NGƯỜI THƯƠNG

    Lâu rồi ta sống trong hiu quạnh
    Khắc khoải nỗi lòng theo tháng năm
    Tìm gió, tìm mây làm bậu bạn
    Trải lòng lai láng dưới trăng xanh

    Sao thấy nỗi niềm bi thiết mãi!
    Cái gì vương vướng chẳng phôi phai
    Cung buồn đeo đẳng theo ngày tháng
    Nẻo vắng thang thênh, chuỗi sống hoài!

    Có lúc hận mình! sao mãi nhớ?
    Buộc năm, bó tháng với chơ vơ
    Có gì để phải ta lưu luyến?
    Một áng phù vân lững dật dờ!

    Ta đã âm thầm gắng để quên
    Vơi theo năm tháng chuyện buồn tênh
    Trải lòng thế sự, nuôi vương vấn
    Ý sống yêu thương dậy sóng rền!

    Ta thấy thương người trong giá lạnh
    Buồn cho thân phận kẻ sầu canh
    Hồn đây phơi trải theo mây gió
    Vượt suối, băng đồi dưới ánh trăng

    Có những đêm khuya nghe gió lộng
    Ánh hồn lờ lững, mắt đưa trông
    Xa xa mây ám vần bao phủ
    Nhấp nhố trùng dương, sóng cuộn dòng!

    Thuyền ai bé nhỏ trong giông bão?
    Sóng nước chập chùng, mỗi lúc cao
    Ôi hỡi! chông chênh thuyền nhỏ quá!
    Làm sao chịu nổi với ba đào!

    Lòng thấy xót xa cuộc biển đời
    Thuyền đi, kẻ sống, cảnh chơi vơi
    Chim trời xoải cánh bươn mồi sống
    Ngọn gió cuồng phong dập tả tơi!...

    Ta về thui thủi dưới khung buồn
    Đi nữa mà chi! để lệ tuôn!
    Vì bởi gió hồn mong mảnh quá
    Làm sao ta trải tấm chăn thương!

    Thân phận, cảnh đời đọng với thơ
    Cho lòng vơi bớt nỗi bơ phờ
    Từ đây trăng gió ta bầu bạn
    Chẳng nhớ, chẳng thương, chẳng đợi chờ!...

    Tình cờ dạo bước ở cung mơ
    Một bóng trang đài trổi nhạc thơ
    Đã khiến lòng ta bừng xúc cảm
    Phải chăng tiền kiếp tự bao giờ!

    Nghe lòng ấm lại thời xa vắng
    Nhạc khúc êm đềm dưới ánh trăng
    Gió đẩy hồn ta về tít tận
    Để từng giây phút thấy lâng lâng
    Có phải người thương dưới ánh vàng?



    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 26-04-2016 lúc 09:21 PM.

  7. #6
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định Re: TẠ tỪ Ảo vỌng


    THAO THỨC DƯỚI THU

    Cuối hạ qua rồi lại đến thu
    Đem từ vạn kỷ chốn âm u
    Về đây kết tụ, đưa hồn trở
    Vọng nhớ thâm tình nỗi lắc lư

    Mảnh lòng trăng chết chợt reo buồn
    Khiến thức thao hoài, giọt nhỏ luôn
    Rồi thẳm trôi xa về diệu vợi
    Tìm hồn xưa cũ để trao thương

    Lặng lẽ bốn bề phơi điểm vắng
    Gió bay lảy lá rụng chơi vơi
    Làm bầu mờ nhạt thêm mang nhớ
    Và lá đong đưa nhắc nhẹ lời

    Thu đến trả về những chuyện quên
    Bao ngày trôi biển, nổi lênh đênh
    Hải âu nhìn thấy còn chê nhẽo
    Nay giũ bọt bèo, rộ sáng lên…

    Loanh quanh lại nhớ nữa thu ơi!
    Tình ái năm nào quá hỡi ôi!
    Trăng thuở ngày xưa sao thắm đượm
    Trăng giờ lờ lững cánh bèo trôi!


    Nguyễn Thành Sáng



    LỜI CỦA KHÔNG GIAN

    Mi cứ vui đi! Mặc kệ ai
    Dẫu cho bên cạnh cảnh heo may
    Mở thùng, hát lớn, rùm trời đất
    Bởi cõi san hà của tụi bây!

    Cho cả không gian sầu lặng tiếng
    Đón đưa tiếng rú giữa rừng khuya
    Khiến bao gần gũi đều tơi tả
    Trước đám âm binh lũ lượt về

    Giúp con cháu đở phải lo thêm
    Bệnh hoạn ông bà sớm được yên
    Thân xác tạ tàn, mi đẩy lẹ
    Bằng âm thanh rộn xé bầu đêm

    Để kẻ về khuya, làm dậy sớm
    Rã rời, mệt mỏi, xụ từng cơn
    Mau tìm cảnh giới, miền an lạc
    Thoát kiếp cần lao lắm tủi hờn

    Mi cứ rùm đi! Bởi có mi
    Đời nầy hạnh phúc, chẳng suy vi
    Có ai thể sánh cùng mi được
    Chúa tể một vùng vạn lối đi

    Rồi đây sử sách sẽ ghi tên
    Một thuở anh tài dậy tiếng rên
    Công lớn giúp người lân cận được
    Tiêu hồn, lạc phách, bực từng cơn

    Mi được đại công, ép tiếng đời
    Cái nhìn ghẻ lạnh lủ đười ươi
    Dại khờ, kém cỏi, đầy hoang dã
    Xé nát không gian, chẳng kể người!


    Nguyễn Thành Sáng


    CHIỀU VỌNG

    Chiều về thoáng nhẹ vầng loang nắng
    Một phía bên vườn thoảng chút hương
    Vài đứa mục đồng cười rộn rã
    Lùa trâu lững thững bước trên đường

    Lẳng lặng cung mờ trôi nhạt vắng
    Có con ếch nhảy động cành dao
    Khiến người thao thức lay hồn tứ
    Dõi mắt trông trời, dạ xuyến xao!

    Để tâm trổi nhịp êm đềm nhẹ
    Rồi ngắm mây tàn, vọng bến xưa
    Dẫu lặn nhưng tình trăng vẫn ngát
    Buồn cho nhẫn ái lại không vừa

    Những buổi chiều tà nhung nhớ mộng
    Nhỏ lòng vương vấn một thời nhanh
    Dòng sông, thuyền cũ chiều nay hiện
    Đưa mảnh xưa hồn vọng ánh thanh!


    Nguyễn Thành Sáng



    TẠ TỪ ẢO VỌNG

    Rút sợi vô hình trong vũ trụ
    Buộc vào ảo vọng, trói hồn ta
    Để hơn ba chục năm dài đẳng
    Đeo đuổi, biến thành một bóng ma!

    Bám theo thống thiết thành mơ tưởng
    Để nắng nhạt chiều thấy tả tơi
    Vắng lặng bao ngày ôm khắc khoải
    Mơ hồ, vò võ cảnh chơi vơi

    Đêm ngước khung trời thấy tác tan
    Níu hồn thơ thẩn buộc lời than
    Cho tăng nỗi nhớ rồi trăn trở
    Lảy khúc u hoài dưới bóng trăng!

    Trôi vào chuỗi sống ngàn khô hạn
    Tà ngắm hoàng hôn thấy lạnh lùng
    Biển sóng trùng khơi gờn huyễn hoặc
    Dãy trời ảm đạm cuốn mông lung

    Tháng năm héo hắt cứ dần theo
    Chân kéo nặng nề hai ống teo
    Biến tái tê thành cơn thắt thẻo
    Vừa đau, vừa bước, mặt buồn hiu

    Phải chăng đã chết một linh hồn
    Từ thuở biển cuồng, sóng lộng cơn
    Cái xác lênh đênh trên ảo ảnh
    Bồng bềnh, dờ dật, nổi trôi vờn

    Hôm nay nước đẩy tấp vô bờ
    Tỉnh giấc điệp dài, chuỗi xác xơ
    Chân cất, tạ từ sông ảo mị
    Lần về nẻo sống, cánh chơ vơ!


    Nguyễn Thành Sáng


    LÃO ĂN XIN

    Đàn réo rắt cung trầm ai oán
    Một trời sầu bảng lảng dần trôi
    Hắt hiu cảnh sống bên đời
    Tấm thân tàn tạ, rã rời hoa xuân

    Dáng còm cõi, tay bưng bát mẻ
    Lão lum khum thỏ thẻ đôi lời
    Xin người nhỏ chút cho tôi
    Cảm thương thân phận một đời khổ đau

    Cơn lay nhẹ, lao xao cành lá
    Chim một đời cánh gió tung bay
    Còn đây một cánh chim nầy
    Tả tơi, rụng gãy, chuỗi ngày tối tăm…


    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 27-04-2016 lúc 06:47 PM.

  8. #7
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định Re: Hai hỒn ma nÓi chuyỆn (3)


    CÁM ƠN TRỜI THU

    Thu ngập hồn thu, ngập lá thu
    Để trời thu quạnh quá âm u
    Cho mang tư lự vào trăn trở
    Dào dạt tâm tình phải lắc lư!

    Nếu chẳng có thu chắc ít buồn
    Nhưng hồn thơ thẩn thiếu nguồn tuôn
    Thả lòng lai láng về xa vợi
    Kéo ánh trăng trời trải bóng thương

    Bao chuỗi cuộc đời như trống vắng
    Nỗi niềm cảm xúc phải chơi vơi
    Thiếu bầu u ám sao tình nhớ
    Thiếu lá vàng rơi, mất vạn lời!

    Và nếu không thu sẽ chóng quên
    Tình trăng, biển nước sớm lênh đênh
    Không gian xa cách, lòng mau nhạt
    Bởi thiếu gió rì để gợi lên

    Cảm ơn thu lắm nhé! Thu ơi
    Trải tấm mây sầu phủ ỉ ôi
    Cho mộng, ý, hương khơi thắm đượm
    Dưới chiều thu lạnh, cánh hồn trôi!...


    Nguyễn Thành Sáng



    THEO MA VỀ VỚI MỘNG YÊU

    Đêm khuya lặng lẽ, ta ra sông
    Gặp cái hồn trôi nỗi bập bồng
    Lòng chợt hiếu kỳ, ta ghé lại
    Hồn kia thoắt dậy, đứng trên dòng!

    Lạ quá! Ai kia! Sao giống giống!
    Cái hình, cái bóng ở trong mơ
    Từng đêm trăn trở nghe vương vấn
    Như nhớ, như thương, nỗi đợi chờ!

    Chàng ơi! Chàng hỡi! Anh gần lại
    Để bóng hồn em được nắm ai
    Cho trái tim ma trôi sóng nước
    Giật mình, đập nhịp mộng liêu trai!

    Giờ đã gặp rồi, xin ở lại
    Để ta hai đứa biến hồn bay
    Dần theo con nước vào không tận
    Đón ánh nguyệt vàng để ngất ngây!

    Nàng hỡi! Theo nàng! Ta xuống sông
    Cùng làm cánh gió trải mênh mông
    Mặc cho tạm giã đời nhân thế
    Hai mãnh hồn ma, một bến lòng

    Vậy thì đôi mắt thắm tình xanh
    Chàng nhắm lại đi để thiếp ghì
    Rút lấy linh hồn đưa xuống nước
    Ngàn năm ta mãi mộng ma thì!

    Nguyễn Thành Sáng



    HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (1)

    Cặp Hồn Tình đang thưởng ngoạn……

    Nàng hỡi! Hãy theo ta bước lên
    Nhìn xem ai đó nổi lềnh bềnh
    Sao như giông giống người quen biết
    Quảng sống đời ta chuỗi gập ghềnh…

    Chàng ơi! Người đó chính là chàng!
    Hằng thở, hằng than dưới ánh vàng
    Thui thủi một mình đêm vắng lặng
    Nghẹn đời, khóc hận, bóng lang thang

    Rồi khuya đêm ấy chàng thơ thẩn
    Đến bến sông nầy để kiếm trăng
    Ngất lịm hồn tình trong xúc cảm
    Xuất hồn theo thiếp, bỏ trần gian!...

    Vậy là ta đã chết rồi sao!
    Nàng nói ta nghe tợ giấc bao
    Tận đáy tâm can như dậy sóng
    Từ trong tấc dạ thấy nao nao!

    Nàng biết tại sao ta phải chết?
    Phải làm một cái bóng hồn ma
    Rồi đây ngày tháng nơi âm cảnh
    Vương vấn dương trần phải xót xa!...

    Chàng ơi! Trần thế chàng đang sống
    Cát, bụi, nắng, sương dậy sóng lòng
    Chàng nặng tâm hồn, đa cảm xúc
    Tái tê, khắc khoải, chuỗi đông phong!

    Tim chàng sẽ nghẹn nỗi niềm đau
    Gió lốc hồn ai rực mối hờn
    Từng chập canh khuya trăng lộng ánh
    Cẩu linh tru, hú rống từng cơn!

    Em quá thương ai cảnh phũ phàng
    Ngàn yêu, ước hẹn dưới trăng vàng
    Cho nên rút lấy hồn anh xuống
    Mộng giới theo em, thoát ngục trần!..


    Nguyễn Thành Sáng



    HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (2)

    Hai hồn tình đang thưởng ngoạn…

    Chàng ơi! Hay để em gồng thổi
    Đẩy xác của anh tới mé bờ
    Cho bóng trăng xanh ôm ủ ấp
    Để người đâu đó cất chôn cho!...

    Thôi thôi hãy mặc đi nàng ạ
    Cái xác phù vân dẫu rã ra
    Gíúp cá, giúp tôm nuôi sự sống
    Nghĩa gì thể chất của thân ta!

    Ta mãi còn đây một mãnh hồn
    Ngàn năm sống trọn cõi thâm sơn
    Gió sương bậu bạn, tình sông nước
    Và bóng hồn nương mãi sắc son!...

    Nhưng rồi chiều xuống, ngắm hoàng hôn
    Chàng có nhớ thương, có chạnh hồn
    Lưu luyến một thời trên cõi thế
    Để rồi trở lại… thiếp cô đơn!...

    Ta đã chán rồi cuộc thế nhân
    Nơi đây giết mộng, lắm hờn căm
    Ngựa thiêng chân trói, sầu vang hí
    Uất ức cầm canh, mãi sét gầm!

    Ta đã hằng đêm gào với gió
    Ưu phiền, ray rức với trăng sương
    Hận đời nhân thế, bao oằn oại
    Để tấm chăn thương rã đoạn trường!

    Vậy thì chàng hỡi! Hãy phai phôi
    Hồn mãi bên em sống vạn đời
    Âm cảnh phiêu diêu, hồn hưởng lạc
    Tình tang trăng gió mãi đầy vơi!

    Em sẽ kéo mây ủ ấm chàng
    Lấy sương hóa rượu rót chung ly
    Hái sao chuyển phép thành mồi nhắm
    Hai bóng hồn ma ngất mộng thì!...

    Hay hay! Ta sẽ đắm say mơ
    Để mãi từ nay chẳng thẩn thờ
    Thà sống nghìn năm trong cõi chết
    Hơn là lồng lộn hận chơi vơi!...
    Kha! Kha! Kha!...


    Nguyễn Thành Sáng



    HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (3)

    Ba ngàn năm sau, vào một buổi chiều…

    Chàng ơi! Sao thấy chàng tư lự!
    Mắt thắm như buồn, hướng vọng xa
    Có phải thiếp đây lầm lỗi dại
    Để hồn lang giận, thấy phôi pha!...

    Nàng ơi! Vạn ái, muôn ân mộng
    Nàng đã tặng ta ngất lửa nồng
    Tình thắm tận cùng nơi tột đỉnh
    Nào đâu đêm sáng, nhạt trăng lòng!...

    Nếu thế cớ sao chàng ảm đạm?
    Như sầu héo úa, nỗi chơi vơi
    Hồn thương như nghẹn rồi tơi tả
    Bỏ thiếp chiều nay phải ngậm ngùi!...

    Trọn trái hồn ta đã tặng nàng
    Nghìn năm, vạn kỷ chẳng phôi tàn
    Chiều nay bổng thấy như buồn bã
    Chạnh nhớ mẹ cha phải trở trăn!

    Thấy nhớ họ hàng, bao quyến hữu
    Cây đa, bến vắng, một con đò
    Đêm trăng thơ mộng, tình sông núi
    Đã khiến lòng ta mãi xác xơ!...

    Có phải chàng nay mong trở lại?
    Trần gian nơi đó của ngàn phương
    Luân tròn, suối biếc, quay về gốc
    Ray rứt, muốn tìm lại mối thương!

    Rồi đây vắng lặng nơi âm cảnh
    Thiếp khóc cô đơn, rã mãnh hồn
    Xa cách nghìn trùng hai cõi giới
    Dương gian, chốn mộng, nát tình đơn!

    Nhưng ơi! Chàng hãy phóng hồn đi
    Thiếp quá yêu ai, chẳng kéo ghì
    Đâu nỡ nhìn chàng vương ngấn lệ
    Năm canh vò võ, chuỗi sầu bi!...

    Nàng ơi! Ta quá! Quá yêu nàng!
    Nhưng nhớ quê hương, nhớ thuở vàng
    Bao nghĩa ân tình, bao kỷ niệm
    Nhớ đời dương thế, phải bâng khuâng!

    Trăm năm dương thế, ta quay lại
    Chỉ mấy tháng thôi ở chốn nầy
    Nương hỡi! Mộng tình! Hồn bạn ngọc
    Hãy chờ! Ta sẽ trở về đây!...

    Thế rồi hồn chàng trở về cõi thế….


    Nguyễn Thành Sáng



    NỖI SẦU MA NỮ

    Sau khi chàng đi…

    Ôi! Chàng đã đi rồi! Bỏ lại ta
    Nỗi sầu tan rã giọt sương pha
    Còn đâu ngàn sáng, thiên huyền diệu
    Dìu dặt trăng thương, ánh ngọc ngà!

    Khung trời đêm tịch, mây u ám
    Trăng đã lặn tàn, lạnh lẽo thêm
    Sao thấy lòng ta buồn bã quá
    Dế sầu nắc nẻ chuỗi đêm đen!

    Hoa ơi! Có thấy dòng châu lệ
    Ta nhỏ xuống đây cảm nhớ hoài
    Và nước! Sao ngươi chìm lạnh giá
    Lững lờ trôi nổi, cuốn hồn ai!

    Ta thấy tim ta trong nỗi nghẹn
    Hết rồi ngàn kỷ tiếng yêu em
    Để nay sầu thảm, tình tan tác
    Liễu héo, nguyệt tàn, rủ bóng đêm!

    Em thương nhớ quá hồn lang ạ
    Đâu nỡ lòng nào muốn cách xa
    Nhưng bởi nhìn ai buồn khoé mắt
    Thôi đành mất nhịp điệu ngân nga!

    Trăm năm dương thế chàng còn nhớ?
    Một bóng hồn ma ở chốn nầy
    Ngàn năm thiên cổ ta yêu dấu
    Trăng gió hương nồng vạn ngất ngây!...

    Không Không! Không thể mãi buồn than!
    Vò võ năm canh lụy nhớ chàng
    Ta sẽ tìm ai nơi cõi thế
    Cho tình sống lại mộng ngàn năm!...


    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 27-04-2016 lúc 06:52 PM.

  9. #8
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định NỖi lÒng hỒn lang vỀ cÕi thẾ (5)


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (1)

    Chập sáng, chập mờ, ta mãi bay
    Gió vi vút thổi, rát bên tai
    Chung quanh co sẩm, bầu hoang tịch
    Tận tít tầm xa, ánh loé lay!

    Ô kìa! Bên ấy phải lam chiều?
    Sao nó dật dờ rồi lại xiêu
    Ạ! Hoá ra hồn ai cũng bước
    Về âm gian sống với ma yêu?

    Còn đó! Một hồn như giục giã
    Cũng bay, cũng hướng cõi trần gian
    Kéo lùi âm cảnh về thăm thẳm
    Bóng cũng như buồn rồi vụt ngang!

    Gió thổi ù ù, ta tiếp bay
    Tìm về cõi thế…mà…tìm ai?
    Mẹ, Cha, Chị đã nghìn muôn kiếp
    Biết phải tìm đâu? Hỡi bóng say!

    Ta thấy lòng ta như thống thiết
    Nỗi buồn nhung nhớ xé tâm can
    Mẹ, Cha, Chị hỡi! Con, em tội
    Bỏ mối thâm tình phải nát tan!

    Con biết tìm đâu gặp Mẹ Cha?
    Để quỳ gối xuống tạ sanh thành
    Và thèm nghe tiếng người hờn trách
    Sao lại ra đi ? Nỡ đoạn đành!...


    Trên đường tìm về cõi thế hồn lang
    Vừa bay vừa đau khổ…



    Nguyễn Thành Sáng




    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (2)

    Trên đường về cõi thế hồn lang vừa bay
    Vừa đau khổ, bao ký ức xa xưa hiện về…

    Gió vẫn bên tai vi vút thổi
    Niềm thương, nỗi nhớ xé hồn ma
    Tìm về cõi thế trong đau khổ
    Ký ức xa xưa sống hiện ra!...

    Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ vô cùng
    Nhớ ánh mắt thương, nhớ Mẹ hôn
    Giấc ngủ, miếng ăn ngày thơ ấu
    Năm canh Mẹ thức dỗ ru con!

    Con lớn lên dần theo tháng năm
    Từng tơ, từng sợi, Mẹ đan thầm
    Cho con chiếc áo, cơn đông giá
    Sức Mẹ mỏi mòn, mắt Mẹ thâm!

    Mẹ dạy a ơ con đọc chữ
    Dạy lời đạo lý, dạy làm thơ
    Vun cây hạnh đức, tâm khai mở
    Nuôi chí tang bồng, phỉ ước mơ…

    Con lớn lên dần bên gối Mẹ
    Yêu thương bát ngát, ngợp trời mây
    Mẹ mong con lớn, nên hồn sĩ
    Rạng rỡ tông đường, xứng đáng thay!

    Mắt Mẹ suối trong, tình thắm thiết
    Trọn đời chung thủy với phu quân
    Trọn lòng nuôi dạy hai con trẻ
    Một tấm lòng son, vẹn chữ cùng!

    Ôi hỡi! Gió bên tai vọng hú
    Nỗi niềm nhớ Mẹ thắt lòng ta
    Rồi đây trở lại trên dương thế
    Hình bóng Mẹ hiền đã ngàn xa!...



    Nguyễn Thành Sáng




    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (3)

    Hồn Lang vừa bay trên đường tìm về
    cõi thế, Nhớ Mẹ khóc, Kế tới nhớ đến Cha…


    Gió âm vẫn vút, xót hồn ma
    Lang lại sụt sùi, khóc nhớ Cha
    Nay đã ba nghìn thu thẳm thẳm
    Tìm đâu hình bóng của cha già!

    Ôi! Cha ơi! Thống thiết lòng con
    Tận đáy hồn sâu, nỗi héo hon
    Thuở ấy đong đầy tình phụ tử
    Mà nay trăng sáng đã không còn!

    Một đấng anh hào trong Bộ Tộc
    Sĩ hùng, tráng chí của cha tôi
    Tác tan, giày xéo quân xâm lược
    Thế yếu, quân nghèo phải tả tơi!

    Cha đã uất hờn, thu ánh nguyệt
    Âm thầm mài kiếm dưới trăng sao
    Chờ ngày kết tụ nguồn sinh lực
    Nở rộ vườn thiêng vạn sắc đào!

    Mắt sáng, thâm trầm nguồn dũng liệt
    Vai cung, tay nỏ thẳng rừng sâu
    Thú mồi săn bắt về nuôi sống
    Dạy dỗ con thơ nghĩa khí hào!

    Những đêm trăng sáng, ánh lung linh
    Trầm mặc, suy tư, đứng một mình
    Nỗi nhớ, niềm thương về đất tổ
    Cha buồn, Cha lặng, nỗi điêu linh!...

    Cha ơi! Con quá nhớ cha già!
    Mãi mãi mất rồi ánh nguyệt sâu
    Đứt đoạn tim gan, ngàn nỗi nhớ
    Thiên thu biền biệt, biết tìm đâu!...


    Hồn lang vừa bay, nỗi lòng quá đau khổ
    Nước mắt thương nhớ chảy dài…


    Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (4)

    Trên đường bay tìm về cõi thế với
    nỗi lòng buồn vô hạn…


    Tim hồn nhớ Mẹ, nhớ Cha già
    Xa xót, tái tê ghịt bóng ma
    Lang thấy nỗi lòng đau đớn quá
    Dừng chân ghé lại gốc cây đa!

    Âm cảnh hoang vu, bầu tĩnh mịch
    Im lìm, lặng lẽ, tịch hoang sơ
    Sương lam phảng phất mùi ma khí
    Chờn chập ma trơi, ánh nguyệt mờ!

    Hồn chợt lại buồn, thương nhớ chị
    Hương kiều giống Mẹ giỏi vần thi
    Một dòng suối ngọc nơi hoang dã
    Một ánh trăng xanh tuổi mộng thì!

    Tóc em chị thắt ấm tình thương
    Bé nhỏ thơ ngây chị dẫn đường
    Da cọp Cha săn chị kết áo
    Tên tre chị vót, máu tay tuôn!

    Tháng ngày dần lớn nơi hoang vắng
    Nghĩa chị, tình em thắm thiết lòng
    Róc rách suối reo, dòng nước chảy
    Yêu thương nhịp khúc trải mênh mông!...

    Ta thấy nghẹn đau trong nỗi nhớ
    Ngàn xưa quay lại tợ như mơ
    Chị ơi! Giờ chị về đâu hỡi!
    Trăm nhớ, ngàn thương…bóng dật dờ!

    Nuốt lệ đứng lên, hồn tiếp vụt
    Bên tai gió rít vẫn từng cơn
    Xa xa vài bóng hồn ai đó
    Như cũng khóc đau, lắc chập chờn!...


    Đau lòng quá, hồn lang vẫn tiếp tục
    bay, tìm đường về cõi thế…


    Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (5)

    Mỏi mệt hồn lang bay lên ngọn đa
    bên đường ngủ và mơ…

    Bầu cảnh vật âm u, cô tịch
    Nỗi lòng đau, mù mịt hương xưa
    Hồn lang mệt mỏi dật dờ
    Ngọn đa đáp xuống, ngủ mơ gặp nàng!...

    Chàng ơi hỡi! Hồn trăng vằng vặc
    Toả ánh vàng, quyện chặt tình ta
    Rượu sương thiếp đã rót ra
    Mời chàng uống cạn, ngân nga nỗi niềm!

    Ánh trăng sáng bên thềm tình ái
    Hồn đôi ta mãi mãi ngàn thương
    Bao giờ trời mất trăng sương
    Tình ta mới cảnh đoạn trường, chia tay!

    Hồn nương ơi! Đêm nay trăng sáng
    Cõi lòng ta lai láng yêu nàng
    Bao giờ hết ánh trăng vàng
    Thì đôi cánh nhạn mới tan mảnh tình!

    Ta nốc cạn chun tình nàng rót
    Rượu sương nồng từng giọt thấm môi…
    Ta nghe say đắm tình rồi
    Nàng ơi! Nàng lại sát ngồi bên ta!

    Thiếp yêu chàng tận xa vạn kiếp
    Muôn tơ lòng, khúc điệp thời gian
    Vai chàng em tựa mơ màng
    Lâng lâng xúc cảm, bên chàng đắm say!

    Cơn gió nhẹ lay lay hồn mộng
    Thiếp nghe lòng dấy động yêu đương
    Chàng ơi! Ôm lấy hồn thương
    Cho em ấm áp, gió sương mặn mòi!

    Ta ôm nàng, yêu ơi! Thắm thiết
    Lòng đêm nay da diết làm sao
    Gió trăng dìu dặt ngọt ngào
    Đêm nay cạn chén rượu đào ngất ngây!...

    Hồn lang đang sống trong mơ…


    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 27-04-2016 lúc 06:57 PM.

  10. #9
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định Re: NỖi lÒng hỒn lang vỀ cÕi thẾ (7)


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (6)

    Hồn Lang vẫn đang chìm trong mơ…

    Chàng hãy ngủ, thiếp ngồi bên hát
    Kéo gió về thổi mát hồn lang
    Ru anh giấc điệp mơ màng
    Mượn bầu quang ánh, đắp chàng che sương!...

    Chàng có hiểu! tơ vương lòng thiếp?
    Thuở năm xưa nắng đẹp, ngày xuân
    Hái hoa thiếp ở bên đường
    Nhìn chàng rong ruổi, vó cương oai hùng!

    Lòng ôm ấp niềm rung, nỗi nhớ
    Ánh trăng lòng trăn trở yêu đương
    Làm sao thiếp gặp người thương?
    Gió trăng quyện ánh trên đường hương hoa!

    Cảnh tan tác xảy ra Bộ Tộc
    Tên lạc đường cắm thọc lưng em
    Trở thành uổng tử về đêm
    Tìm chàng khắp nẻo, nỗi niềm oặn đau!...

    Nàng ơi hỡi! Mối sầu non nỉ
    Ta đã nghe cạn ý lòng nàng
    Sương khuya nhỏ giọt đôi hàng
    Khóc cho thân phận phũ phàng đời hoa!

    Đây tâm sự của ta nàng biết?
    Một con tim tha thiết yêu nàng
    Hái hoa thuở ấy bên đàng
    Dung nhan diễm lệ, ánh vàng ta say!

    Sau tan tác, tìm ai biền biệt
    Ta thấy lòng da diết nhớ thương
    Hằng đêm mơ mộng vấn vương
    Bóng hình ẩn hiện, canh trường tương tư!

    Ta lận đận, dật dờ lầm lũi
    Đêm trăng mờ thui thủi bờ sông
    Hồn ai đứng dậy trên dòng
    Nét hoa yêu dấu, mộng lòng của ta!

    Mẹ, Cha, Chị trôi xa bè lật
    Sống hay còn đã bặt âm tin
    Tận đau chỉ có còn tình
    Thôi thì hồn mộng, ma sinh bỏ sầu!...


    Nguyễn Thành Sáng


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (7)

    Hồn Lang vẫn chìm trong mơ…

    Chàng yêu ơi! Vời vợi đêm nay
    Gió dìu dặt nhẹ lay hồn mộng
    Hãy quên thống thiết nỗi lòng
    Cùng nhau nồng ấm bên dòng sông trăng!

    Chàng có thấy lâng lâng niềm cảm?
    Mây lững lờ từng mảng trời xa
    Hồn ta theo gió ngân nga
    Thênh thang cõi sống, gần xa cõi trời!

    Dòng sông thương ngàn trôi viễn xứ
    Con chim buồn lữ thứ rồi bay
    Cảnh đời sầu thảm u hoài
    Như cơn gió nhẹ thổi lay hồn tình!...

    Hồn nương ơi! Trăm nghìn ý sống
    Vạn sự đời khuấy động thời gian
    Chỉ như một giấc mơ màng
    Sau khi tỉnh mộng, ngỡ ngàng đêm nay!

    Hãy lãng quên, hãy say tình mộng
    Mãi ngàn năm hai bóng hồn ma
    Gió trăng thắm thiết mặn mà
    Hương tình vạn kỷ, hồn hoa say nồng!

    Nàng ngồi sát vào lòng ôm chặt
    Đừng nghĩ gì, hãy mặc nắng mưa
    Ta yêu ngây ngất canh khuya
    Ngàn ân, vạn ái, đầm đìa sương trôi!...

    Hồn lang ơi! Đừng rời giây phút
    Trọn đêm nay ta trút cạn yêu
    Đắm say, say đắm thật nhiều
    Gió mây vần vũ, hiu hiu mộng ngàn!

    Thiếp tha thiết yêu chàng ngút tận
    Hãy ôm em, đừng bận suy tư
    Phong ba, bão táp em chờ
    Chàng cho em mãi, mãi giờ đắm say!...

    Nương tử ơi! Đêm nay ta sẽ
    Kéo mây về, mạnh mẽ cuồng phong
    Cho ma dậy sóng trên dòng
    Hồng đào dờ dật, mênh mông cõi bờ!...


    Hồn lang vẫn đang mơ…


    Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (8)
    Hồn lang vẫn trong mơ…

    Trăng gió quyện êm đềm, thắm thiết
    Lúc nhẹ nhàng, lúc thiệt phong ba
    Yêu đương khúc nhạc ngân xa
    Tận cùng xúc cảm, hồn ma dật dờ!...

    Chàng ơi hỡi! Hãy chờ thiếp biến
    Lá, cây trôi kết chuyển thành thuyền
    Cho đôi hồn bóng ma duyên
    Du sơn, ngoạn thủy về miền thênh thang!

    Biến! Biến! Biến! Nầy chàng! Em đã
    Con thuyền ma êm ả chờ ta
    Vậy thì chàng hãy bước ra
    Sông trôi ngắm cảnh, ngân nga nỗi niềm!...

    Hồn nương ơi! Con thuyền ma mộng
    Đang nhẹ nhàng lướt sóng trên sông
    Ta nghe sảng khoái trong lòng
    Lung linh ánh nguyệt trên dòng sông mơ!

    Cây, hoa, lá hai bờ lay nhẹ
    Vài chim ma khe khẻ líu lo
    Xa xa nhấp nhố con đò
    Gió vi vút thổi ro ro tai hồn!...

    Lang yêu ơi! Chập chờn bóng nước
    Cá trên dòng lả lướt đùa bơi
    Mây trôi lờ lững khung trời
    Thiếp nghe dào dạt, đầy vơi ngọt ngào!

    Chàng hãy lại kết vào hồn thiếp
    Đôi ma tình hòa nhịp mê say
    Trên thuyền du ngoạn đêm nay
    Về miền viễn mộng, ngất ngây tâm hồn!...

    Nàng yêu ơi! Ta vờn con nước
    Đưa thuyền tình ra trước biển khơi
    Nhìn xem sóng nước ngàn đời
    Cho lòng lai láng, hồn trôi tít ngàn!

    Cho âm giới thênh thang ý sống
    Khung trời ma lồng lộng cuồng phong
    Trùng dương dậy gió, dậy giông
    Biển gào, nước thét, cho lòng…bớt đau!...

    Hồn lang gào trong mơ…


    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 28-04-2016 lúc 02:52 PM.

  11. #10
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    915
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 3 trong 3 bài viết
    Mức độ nổi tiếng
    97

    Mặc định Re: NỖi lÒng hỒn lang vỀ cÕi thẾ (11)


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (9)
    Hồn lang gào trong mơ…..

    Nầy gió hỡi! Dậy cuồng phong bão tố
    Cho biển đêm sóng vỗ nhịp hờn căm
    Cõi thâm u rừng thiêng lặng âm thầm
    Vạn tiếng hú, rống vang từng chấn động!

    Nhớ hồn thiêng, lòng ta nghe trầm thống
    Mãi ngàn đời khuấy động tận tâm can
    Quê hương đâu! Giờ nghẹn cảnh lầm than
    Cơn tan tác, phũ phàng đau thống thiết!

    Để hôm nay mối sầu cơn vong biệt
    Một âm hồn da diết nhớ nguồn thương
    Tìm phôi phai, chìm đắm với tơ vương
    Yêu ma mộng trăm đường…rồi lại nhớ!...

    Nầy hồn lang! Biển mơ lồng lộng gió
    Sao như chàng đứng đó, nỗi suy tư
    Cung đêm buồn, chập chờn trên sóng dữ
    Như lững lờ bóng phủ mảnh trăng thu!

    Dòng biển đen nhấp nhô ngàn ấp ủ
    Vạn ngoằn ngoèo, lú nhú chạy lăn tăn
    Để trời thanh mây ám một vầng trăng
    Cho biển cả ngút ngàn thêm thăm thẳm!...

    Hồn nương ơi! Tình nàng muôn sắc thắm
    Ta như sương được tắm ánh trăng vàng
    Như mây ngàn được gió cuốn thênh thang
    Dòng suối mát mơ màng trên sỏi đá!

    Nhưng lòng ta mãi sao như buồn bã
    Một cái gì tơi tả tận tâm tư
    Mãi ngàn năm nát tim, hồn tư lự
    Mất hẳn rồi một thuở của ngàn thương!...

    Lang yêu ơi! Ngút tận nỗi thê lương
    Cũng như chàng! Thiếp vương muôn nẻo nhớ
    Kiếp ma buồn, bao năm dài trăn trở
    Lắm sầu đau, than thở nỗi chơ vơ!

    Phải tìm quên trong tình ái mộng mơ
    Nén hờn tủi để chờ tan giá rét
    Cõi âm u thiếp đã từng gào thét
    Và lịm hồn, da diết nhớ như chàng!...

    Trong mơ hồn lang và hồn nương thổn thức
    Tâm sự…..


    Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (10)
    Trong mơ hồn lang và hồn nương
    Đang thổn thức, tâm sự…

    Hồn nương ơi! Trăng tàn trên biển sóng
    Nỗi căm hờn khuấy động trái tim ta
    Gió thổi tan mây ngàn rồi rời rã
    Biển dậy cồn, tơi tả bọt sương pha!

    Để trời đêm chập chờn bao trắng xóa
    Nước ẩn mình tránh gió, trải màng đen
    Ta thống thiết ân tình không giữ vẹn
    Rực mối thù, uất nghẹn trái tim ma!

    Rượu! Rượu đâu! Nàng hãy rót cho ta!
    Đem nỗi nhớ, xót xa thành dờ dật
    Cảnh cô tịch, âm u, lòng chứa chất
    Mãi linh hồn chẳng mất nhớ tang thương!...

    Lang yêu ơi! Nước biển biến thành sương
    Thiếp hóa rượu, chun thương mời chàng cạn
    Hãy ngất ngây trong nỗi niềm lai láng
    Khóc đau buồn, khóc oán những tai ương!

    Biển gợn buồn, biển của bao vấn vương
    Trời u ám, thê lương, dòng bạc phận
    Hai bóng ma nghìn năm trong nỗi hận
    Hận tan gia và hận mất san hà!...

    Rượu đâu! Hãy rót! Rót nữa cho ta!
    Cho buồn bã phôi pha nơi men đắng
    Đất trời ta dựng nên thời xưa lắm
    Đã mất rồi! Bóng vắng kể từ đây!

    Trôi lững lờ từng mảng của vầng mây
    Về xa thẳm, khung nầy không trở lại
    Để cảnh buồn, trăng đêm mang tê tái
    Một xa xôi mãi mãi mịt mờ khơi!...

    Hãy quên đi! Đừng buồn nữa lang ơi!
    Về cùng em, trọn đời trong bể ái
    Quên mối sầu, từng đêm trong ngây dại
    Rồi thời gian, khổ ải sẽ chìm sâu!

    Cõi âm u ngàn thu mãi bên nhau
    Đêm lộng ánh, dạt dào trong cung mộng
    Kéo gió mây xoáy tình ta trầm bổng
    Ngất mê man ngây bóng lịm trời ma!...

    Hồn lang đang chìm trong mơ…


    Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (11)
    Trong mơ hồn lang và hồn Nương
    Thổn thức tâm sự…

    Lang yêu ơi! Hãy cho thuyền quay lại
    Con sông ma, lau sậy cuối ven bờ
    Cây đa già sẩm bóng đứng chơ vơ
    Ngàn thu chết, cuộc cờ nơi dương thế!

    Cõi thâm u mảnh hồn ta ngạo nghể
    Ngọn phong điên há dễ lộng hang ngoằn
    Đêm tịch buồn vẫn còn đó vầng trăng
    Dòng suối chảy vạn lần không dứt tận!...

    Ta nghe nàng! Quay thuyền về nén hận
    Cõi âm sầu, vương vấn phủ chìm sâu
    Để rừng già khuất ánh chuỗi canh thâu
    Ma quỷ hú, sói tru rờn rợn mãi!

    Mùi nhạt khí loãng pha hồn tê tái
    Khói lam chiều ngây dại mặc lờ trôi
    Mảnh trăng buồn thao thức giữa cung lơi
    Rồi mờ nhạt, tan rời trong khoảng lặng!

    Về ma cảnh để không còn hụt hẫng
    Cuộc dương trần đeo đẳng vạn bi thương
    Kết tụ lại để rồi tan như sương
    Bao sóng vỗ trùng dương rồi rã bọt!...

    Và chàng ơi! Sẽ không còn vàng vọt
    Nơi ngàn năm sáng tỏ chí hồn ta
    Vọng trần gian nơi chốn những xót xa
    Để được thấy chốn ta là cảnh phúc!

    Ta vẽ tranh bằng nét hồn của bút
    Trải thơ tình nhịp khúc của tâm tư
    Trọn tiếng cười mà lòng không tư lự
    Và say trăng, hơi thở của yêu đương!...

    Kha! Kha! Kha! Hay quá! Hỡi hồn nương!
    Nàng hãy rót chun sương cho ta nữa
    Để cạn say, quay thuyền về muôn thuở
    Chẳng còn chi để nhớ, để sầu đau!

    Nơi mộng mơ, thuyền sẽ lấn đi sâu
    Vào phôi lãng, quên câu đời thống thiết
    Cõi dương trần, ma âm hai cách biệt
    Bao nhớ thương, tha thiết…lịm từ đây!
    Kha! Kha! Kha!...

    Hồn lang cười trong mơ…


    Nguyễn Thành Sáng



    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (12)
    Hồn lang đang trong mơ bổng…

    Chuyển tay vờn, thuyền ngược lại sông ma
    Nước vần vũ cuốn xa vùng biển mộng
    Gió gầm thét, hú vang, trời sẩm bóng
    Thuyền đảo chao, lay động, lắc từng cơn!

    Giấc mơ sâu, tâm tình đang sóng gợn
    Bổng giật mình, lởn vởn, cánh hồn xa
    Chuỗi âm phong bần bật ngọn cây đa
    Hồn tỉnh giấc xuất ra cơn mộng ảo!...

    Con khỉ buồn, rúm mình trông thiểu não
    Mũi tên thù lảo đảo, xác thân rơi
    Lang chạnh lòng, hồn phách nỗi tả tơi
    Thì ra mộng! Lòng tôi! sầu thảm quá!

    Hồn nương ơi! Cung đêm buồn băng giá
    Ta đi rồi nàng có nghẹn bi thương
    Mây lững lờ, gió ở chốn ngàn phương
    Trăng khuất lặn, pha sương còn nhỏ giọt!

    Còn ai để ôm em trong mật ngọt
    Ai ngân nga lảnh lót tiếng thơ tình
    Ai gió trăng sưởi ấm cõi hồn linh
    Ai dịu mát tình xinh trong suối ngọc!...

    Hỡi âm u! Có nghe lòng quặn khóc
    Cuộc chia ly héo hốc quả tim đơn
    Ngọn phong sầu dờ dật thổi từng cơn
    Một thu chết, chập chờn trong sương lạnh!

    Con ma buồn lạnh lùng trong nẻo vắng
    Rồi đứng lên, canh cánh, nghẹn ngào bay
    Gió âm vờn chan chát rít bên tai
    Đường cõi thế, sầu ai, vùn vụt phóng!...

    Hồn lang buồn bã phóng nhanh trên
    đường tìm về cõi thế…


    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 28-04-2016 lúc 02:58 PM.

Trang 1 của 77 1231151 ... CuốiCuối

Các Chủ đề tương tự

  1. Cược Thể Thao Ảo Nhận Hoàn Trả Tiền Mặt 0.3%
    Bởi bodog88_vn trong diễn đàn $$ [MMO] Kiếm tiền Online (Make Money Online) $$
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 24-09-2013, 07:31 PM
  2. Hội thao Đậu Đậu
    Bởi hungpt trong diễn đàn Games Online Việt Nam và Quốc Tế
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 12-12-2011, 12:48 AM

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  

Quảng Cáo

RSS 2.0 XML MAP