Con Tôi

Cha ngồi thao thức nghĩ về con
Một mảnh trăng non sắp độ tròn
Ẩn bóng âm thầm sau đỉnh núi
Từng hồi ửng ánh, nổi dần lên!

Mới đó vậy mà đã vụt nhanh
Hôm nào toe toét chạy tung tăng
Con đeo, con giỡn, con đùa nghịch
Ấm áp tình thiêng vượt cõi tầng

Những sáng giao hàng việc đã xong
Con tôi thương quá ẵm đi rong
Ngắm xem cảnh vật, vui lòng trẻ
Và cũng phôi phai sóng bủa dòng

Cha mãi nhớ hoài buổi sáng hôm
Bửa nay cha vẫn bế bồng con
Nhà thờ ghé lại chơi tìm, trốn
Sơ ý làm con phải điếng hồn!…

Hăm mấy năm rồi thắm thoát qua
Con giờ cao lớn, khoẻ hơn cha
Mà sao ký ức cha còn mãi
Hình ảnh con thương thuở ngọc ngà

Nhìn con cặm cụi dưới đêm thâu
Tâm trí, suy tư gửi hết vào
Trang web mưu cầu cho sự sống
Và niềm phụng dưỡng nghĩa ân sâu

Cha thấy lòng cha quá đổi thương
Con tôi mệt mỏi giữa canh trường
Vì lo, vì nghĩa, vì danh dự
Chẳng quản tháng ngày kết tụ sương!

3/7/2016
Nguyễn Thành Sáng



Tỉnh Mê Đi Em

Đủ rồi em! Tôi thấy quá đủ rồi
Em dai dẳng, thả trôi niềm cảm xúc
Trong ganh tỵ, trong giận hờn căm tức
Mặc kệ đời từng phút chán chường em!

Đâu một thời trăng sáng ửng trời đêm
Hoa hồng thắm níu tim người lữ thứ
Đâu một thời cung đàn trong nét chữ
Ru hồn người, ấp ủ mộng tình hoa

Đâu những ngày, suối biếc rót lời ca
Dào dạt thắm, đậm đà tình nước chảy
Đâu những chiều mênh mang niềm phơi phới
Ngắm trời xa diệu vợi, trải hồn bay

Đâu mùa thu êm ả gió heo may
Bên song cửa, em say sưa thả mộng
Một con thuyền nhấp nhô trên gợn sóng
Giữa khung trời lồng lộng ánh trăng thanh!…

Tất cả đó giờ đã rã tan nhanh
Bởi héo hắt, thâu canh bầu ảm đạm
Em quại quằn, rơi hồn trong nẻo vắng
Rồi âm thầm, lẳng lặng hận mây sương

Mặc sự đời, em cứ vó buông cương
Lảy cát bụi trên đường loang dậy khắp
Khiến lòng ai nghẹn ngào theo từng chập
Tiếc trời xanh, nắng ấm, bị mù tung

Chỉ khom người lượm đá, thẳng tay vung
Em ngã ngựa, xe bung vào một xó
Nhưng đâu đành, nên nép mình trăn trở
Chuyện cuộc đời ánh tỏ với mờ đen

Sao chẳng dừng sân hận! Hỡi vậy em!
Hãy sống lại con tim thời biển nước
Có cành xanh bên hồ thu lả lướt
Nhẹ đong đưa, cảm được vạn hồn ai!

4/7/2016
Nguyễn Thành Sáng




Thà Có Được…

Ta đã… Yêu rồi! Nàng biết không
Có hồn vào mộng thấy dòng sông
Lững lờ con nước êm đềm chảy
Một chiếc thuyền đang cặp bến lòng?

Có nghe thoang thoảng từ trong gió
Hương thắm ngàn hoa quyện kéo về
Gửi tặng duyên tình dài nỗi đợi
Vạn ngàn tinh túy ngất đê mê?

Có cảm ngân nga điệp khúc đàn
Ngàn thương trăm nhớ nghẹn trăng tàn
Dở dang tiền kiếp giờ tương hội
Bù đắp cho nhau trọn ánh vàng?...

Còn ta vương vấn ở nơi đây
Chầm chậm thời gian sóng gợn đầy
Dào dạt dâng tràn từng khoảnh khắc
Đêm đêm thả nhớ đến tìm ai

Lắm lúc dường như chút thẫn thờ
Vói tay vào mộng nắm hồng tơ
Đưa lên thổn thức rồi xe sợi
Để sẵn trong tim buộc chặt mà!...

Dẫu cho là thật của nghìn xưa
Sấm chớp, cuồng phong dậy khắp miền
Tan tác vườn xuân, uyên lạc bạn
Giờ đây nối lại giữa mơ duyên

Hay chỉ mong manh ảo ảnh hình
Dầu thương dầu nhớ phải làm thinh
Làm sao có thể, làm sao thể
Ấm áp bên nhau…tiếng gọi mình!

Nhưng thà có được…chuỗi ngày thương
Lởn vởn không gian một bóng hường
Khe khẻ ngọt ngào…yêu dấu hỡi!...
Hơn là lặng lẽ dưới canh sương…....

6/3/2018
Nguyễn Thành Sáng