Text Link Text Link: Nghe nhạc mp3, download nhạc mp3 miễn phí | M88 | 188bet uy tín | fun88 casino | bong88 | happy8  | 1gom Truyện Tranh Online Miễn Phí | Tin tức Game cập nhật 24/24 | Tìm việc làm hot miễn phí | Mạng Việc Làm Việt Nam | 188bet link | Kiem tien online | W88 | tylekeobongda88.com | Sbobet | FUN88 | CACUOC360.NET | 188bet | 1GOM | 188bet link | Mã giảm giá | Mã giảm giá Shopee | Mã giảm giá FPT Shop | hạt chia mỹ |
Siêu phẩm Samsung Galaxy Note9
Loading...
Trang 57 của 57 Đầu tiênĐầu tiên ... 747555657
Kết quả 561 đến 570 của 570

Chủ đề: Thao thỨc...

  1. #561
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Con Tôi

    Cha ngồi thao thức nghĩ về con
    Một mảnh trăng non sắp độ tròn
    Ẩn bóng âm thầm sau đỉnh núi
    Từng hồi ửng ánh, nổi dần lên!

    Mới đó vậy mà đã vụt nhanh
    Hôm nào toe toét chạy tung tăng
    Con đeo, con giỡn, con đùa nghịch
    Ấm áp tình thiêng vượt cõi tầng

    Những sáng giao hàng việc đã xong
    Con tôi thương quá ẵm đi rong
    Ngắm xem cảnh vật, vui lòng trẻ
    Và cũng phôi phai sóng bủa dòng

    Cha mãi nhớ hoài buổi sáng hôm
    Bửa nay cha vẫn bế bồng con
    Nhà thờ ghé lại chơi tìm, trốn
    Sơ ý làm con phải điếng hồn!…

    Hăm mấy năm rồi thắm thoát qua
    Con giờ cao lớn, khoẻ hơn cha
    Mà sao ký ức cha còn mãi
    Hình ảnh con thương thuở ngọc ngà

    Nhìn con cặm cụi dưới đêm thâu
    Tâm trí, suy tư gửi hết vào
    Trang web mưu cầu cho sự sống
    Và niềm phụng dưỡng nghĩa ân sâu

    Cha thấy lòng cha quá đổi thương
    Con tôi mệt mỏi giữa canh trường
    Vì lo, vì nghĩa, vì danh dự
    Chẳng quản tháng ngày kết tụ sương!

    3/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Tỉnh Mê Đi Em

    Đủ rồi em! Tôi thấy quá đủ rồi
    Em dai dẳng, thả trôi niềm cảm xúc
    Trong ganh tỵ, trong giận hờn căm tức
    Mặc kệ đời từng phút chán chường em!

    Đâu một thời trăng sáng ửng trời đêm
    Hoa hồng thắm níu tim người lữ thứ
    Đâu một thời cung đàn trong nét chữ
    Ru hồn người, ấp ủ mộng tình hoa

    Đâu những ngày, suối biếc rót lời ca
    Dào dạt thắm, đậm đà tình nước chảy
    Đâu những chiều mênh mang niềm phơi phới
    Ngắm trời xa diệu vợi, trải hồn bay

    Đâu mùa thu êm ả gió heo may
    Bên song cửa, em say sưa thả mộng
    Một con thuyền nhấp nhô trên gợn sóng
    Giữa khung trời lồng lộng ánh trăng thanh!…

    Tất cả đó giờ đã rã tan nhanh
    Bởi héo hắt, thâu canh bầu ảm đạm
    Em quại quằn, rơi hồn trong nẻo vắng
    Rồi âm thầm, lẳng lặng hận mây sương

    Mặc sự đời, em cứ vó buông cương
    Lảy cát bụi trên đường loang dậy khắp
    Khiến lòng ai nghẹn ngào theo từng chập
    Tiếc trời xanh, nắng ấm, bị mù tung

    Chỉ khom người lượm đá, thẳng tay vung
    Em ngã ngựa, xe bung vào một xó
    Nhưng đâu đành, nên nép mình trăn trở
    Chuyện cuộc đời ánh tỏ với mờ đen

    Sao chẳng dừng sân hận! Hỡi vậy em!
    Hãy sống lại con tim thời biển nước
    Có cành xanh bên hồ thu lả lướt
    Nhẹ đong đưa, cảm được vạn hồn ai!

    4/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng




    Thà Có Được…

    Ta đã… Yêu rồi! Nàng biết không
    Có hồn vào mộng thấy dòng sông
    Lững lờ con nước êm đềm chảy
    Một chiếc thuyền đang cặp bến lòng?

    Có nghe thoang thoảng từ trong gió
    Hương thắm ngàn hoa quyện kéo về
    Gửi tặng duyên tình dài nỗi đợi
    Vạn ngàn tinh túy ngất đê mê?

    Có cảm ngân nga điệp khúc đàn
    Ngàn thương trăm nhớ nghẹn trăng tàn
    Dở dang tiền kiếp giờ tương hội
    Bù đắp cho nhau trọn ánh vàng?...

    Còn ta vương vấn ở nơi đây
    Chầm chậm thời gian sóng gợn đầy
    Dào dạt dâng tràn từng khoảnh khắc
    Đêm đêm thả nhớ đến tìm ai

    Lắm lúc dường như chút thẫn thờ
    Vói tay vào mộng nắm hồng tơ
    Đưa lên thổn thức rồi xe sợi
    Để sẵn trong tim buộc chặt mà!...

    Dẫu cho là thật của nghìn xưa
    Sấm chớp, cuồng phong dậy khắp miền
    Tan tác vườn xuân, uyên lạc bạn
    Giờ đây nối lại giữa mơ duyên

    Hay chỉ mong manh ảo ảnh hình
    Dầu thương dầu nhớ phải làm thinh
    Làm sao có thể, làm sao thể
    Ấm áp bên nhau…tiếng gọi mình!

    Nhưng thà có được…chuỗi ngày thương
    Lởn vởn không gian một bóng hường
    Khe khẻ ngọt ngào…yêu dấu hỡi!...
    Hơn là lặng lẽ dưới canh sương…....

    6/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  2. Loading...
  3. #562
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Nỗi Niềm Chiếc Bóng

    Dãy đen lấn đẩy ánh hồng
    Từ từ lụn tắt cuối dòng sông xa
    Tối tăm xoè cánh trải ra
    Phủ trùm khắp nẻo chuyển tà chiều hôm!

    Âm u quấn lấy mảnh hồn
    Gieo ngàn ảm đạm, từng cơn vật vờ
    Hừng đông mới đó muôn thơ
    Giờ đây ráng tắt, thẫn thờ gió mây

    Hôm nào nắm chặt bàn tay
    Ngập tràn sức sống đong đầy trong tim
    Giờ đây mỏi cánh bay chim
    Vườn thu nép bóng, quay tìm hồn xưa

    Những đêm rực ánh trăng khuya
    Nhớ nhung lãng đãng loang về thuở xanh
    Nghe lòng vương vấn xa xăm
    Từng cơn sóng gợn, lăn tăn chập chờn!

    Những đêm khuất lặn ảnh tròn
    Mái hiên thổn thức, héo hon mảnh sầu
    Gió khua cành lá lao xao
    Bao nhiêu réo rắt, bao dào dạt khơi

    Một thu đánh cắp cuộc đời
    Một chìm biển hận xác trôi bồng bềnh
    Một đau vỡ mảnh trăng tình
    Một buồn thui thủi, chỉ mình với đêm

    Bao năm khập khiễng dần quen
    Đường dài trải bước không đèn, nương trăng
    Khi đen chiếm cả khung tầng
    Thu hình lặng lẽ, chậm lần bước đi!

    5/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng




    Bất Đắc Chí

    Trời đêm nay tắt hẳn ánh trăng trong
    Cả bóng tối ngập đồng, loang bến mộng
    Niềm mênh mang thả vào nơi khung lộng
    Héo hắt dần, rũ, rã, lững lờ trôi!

    Đã bao thu thắt thẻo, vạn sóng dồi
    Lắm thao thức để rồi ôm chất ngất
    Cả không gian, cạn khô nguồn ngọt mật
    Và khung buồn, ngầy ngật đậm men say

    Chiều nắng đổ về cuối nẻo trời tây
    Gợi vương vấn chuỗi ngày xuân hoa nở
    Để nghẹn ngào trong niềm thương nỗi nhớ
    Cánh thuyền đời một thuở lướt trên sông

    Nuôi dưỡng chí cá chép hoá thành rồng
    Thôi trăn trở, lo toan vòng suy thạnh
    Nhạc quê hương đượm tình ca Duy Khánh
    Được ru êm, ủ ấm, phả xuôi hàng!...

    Thế mà nay khóc hận phải cưu mang
    Gieo đất cỗi hút phân tàn gượng nở
    Tự ủi an số phần nên gánh nợ
    Hẩm hiu gì tự đó ráng tìm yêu…

    Ai hạnh phúc trải mộng cõi phiêu diêu
    Ai nhàn nhã cánh diều bay phất phới
    Còn riêng đây quấn mảnh sầu tăm tối
    Khiến từng hồi nhức nhói tận tim sâu

    Hồn năm xưa dào dạt tắm canh thâu
    Uống giọt ánh chìm vào bao mộng tưởng
    Thế mà nay hồn kia rơi vất vưởng
    Nghe từ sầu âm hưởng tận xa xôi!

    6/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #563
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Một Mối Tơ Lòng

    Sớm mai em trở lại quê
    Có nghe rười rượi, ủ ê nỗi niềm?
    Vì sao duỗi cánh bay chim
    Chỉ trăng nửa khuyết, ôm chìm mù khơi!

    Để rồi cảm thấy chơi vơi
    Cung đàn héo hắt, rã rời hồn mơ
    Yêu thương ấp ủ bao giờ
    Như cơn gió nhẹ, hững hờ lướt qua

    Tơ lòng giăng mắc cành xa
    Mỏng manh biết có rớt ra, đứt lìa!
    Say đêm trầm bóng canh khuya
    Tàn canh, ánh lặn, đường về nơi đâu?!

    Cho em mang khối tình sầu
    Hồn thu trĩu nặng, đè bao thắm nồng
    Cuộc đời như thể dòng sông
    Thuyền trôi lờ lững, bềnh bồng sóng lay

    Non thề, biển hẹn cùng ai
    Là sầu vạn kỷ, hay say mộng ngàn?
    Cùng nhau tắm ánh trăng vàng
    Hay cùng thắt thẻo, ngỡ ngàng mây sương!

    Giờ đây hai ngả ôm buồn
    Tiếc cho nửa bước, lại vương xích cùm
    Hương yêu loang toả một vùng
    Mà trời lại xám phủ trùm lối đi…

    Canh thâu vương vấn ảnh thề
    Từng thoang thoảng đến kéo lê giọt lòng
    Bao nhiêu lóng lánh nhỏ ròng
    Bấy nhiêu thổn thức chỉ hồng hồn đan!

    10/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Khúc Tư Tương

    “Nhìn thấy để rồi vương vấn mãi
    Trọn đời vẫn nhớ bóng hình ai!”

    Nhớ thuở đoạn đời trải gió sương
    Thân làm lữ thứ cánh muôn phương
    Dòng sông, bến nước ngày hai buổi
    Bình thản, vô tư duỗi bước đường!

    Bỗng một chiều kia dạ vấn vương
    Tình cờ thấy đó ngắm soi gương
    Môi hồng, mắt biếc, đôi tiền lúm
    Đoá thắm thanh tao giữa mộng vườn

    Chuỗi dài, lặng lẽ vó buông cương
    Giờ thấy luyến lưu một sắc hường
    Cảm xúc từng hồi theo nỗi nhớ
    Đêm đêm trầm mặc lảy cung thương

    Muốn gặp người ta để tỏ tường
    Ngại thuyền năm tháng sóng trùng dương
    Còn kia chén ngọc nơi khung lọng
    Sợ bão, cuồng phong vỡ đoạn trường!...

    Thế sự bất ngờ khiến nhiễu nhương
    Chiến tranh khói lửa dậy tai ương
    Khắp bề hừng hực ngàn cơn nóng
    Tan tác trùm lên cả khối buồn

    Gia cảnh nhà em phải náu nương
    Còn tôi trở lại với quê hương
    Nụ hoa vừa chớm đang dần nở
    Lốc xoáy tràn qua, rụng bất thường

    Từ đó nẻo đường xa cách luôn
    Trăm yêu, ngàn nhớ, vọng ngân chuông
    Mong tìm nối nhịp đàn dang dỡ
    Lạc mất phương trời… để vạn tương!

    11/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Nửa Vần Thơ

    Ngày xưa đó, anh mới tập làm thơ
    Niềm rung cảm từng giờ gieo trên trắng
    Bởi vụng dại văn từ đành hụt hẫng
    Tiếng của lòng vương vấn nhịp yêu đương!

    Những chiều tà thao thức, ngắm mây sương
    Nhìn dãy xám trên đường bay diệu vợi
    Lòng dặn lòng, gần nhau anh sẽ nói
    Với em rằng, em hỡi! Có hay chăng?

    Tại vì sao anh cứ mãi bâng khuâng
    Và luôn nhớ sau lần ta gặp gỡ
    Hồn lâng lâng trên đầu cây ngọn cỏ
    Muốn ảnh hình ai đó được gần bên

    Nhưng áng xám che phủ mảnh trăng lên
    Để một cõi thang thênh chìm nhạt ánh
    Anh yếu đuối, ngại ngần bên sông lạnh
    Đành đứng nhìn canh cánh, nhịp đong đưa

    Rồi tất cả chỉ biết trút vào thơ
    Mà thơ thì thẫn thờ theo cảm xúc
    Anh chập chững trong tiếng đàn điệp khúc
    Nên khảy hoài chẳng chút điệu thanh trong!

    Em nép mình bên thềm vắng chờ mong
    Còn anh nghẹn trên dòng con nước chảy
    Cố vươn chèo về đến nơi bến ấy
    Nhưng bơi hoài chỉ thấy mịt mờ xa

    Lời không hay đành khép bản tình ca
    Và chẳng muốn ngân nga niềm héo hắt
    Anh yêu em, tình yêu ngàn chất ngất
    Đâu cam lòng gởi nhạt tặng trăng sao…

    Để giờ đây ôm lấy vạn sầu đau
    Trải bút tiếp cho tròn… câu dang dỡ
    Bởi mỏi mòn trông trăng chìm cuối phố
    Em có chồng, trả đó… nửa vần thơ!

    14/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 22-08-2018 lúc 10:19 PM.

  5. #564
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Nếu Em Đi, Biết Có Còn Nhớ?


    Em tặng tôi con thuyền trên bến mộng
    Dưới trăng vàng soi bóng nước cô liêu
    Cùng ngọn gió đăm chiêu nhìn khoảng trống
    Thổi nhẹ nhàng khung lộng thoảng hiu hiu!

    Với từng đêm vọng về nơi diệu vợi
    Nghe tim mình rười rượi nhớ nhung ai
    Trào cảm xúc duỗi tay hồn lên tới
    Cõi không tầng níu lại áng mây bay

    Đặt lên đó niềm vương và nỗi vấn
    Hỡi xám nầy! Sẵn bận lững lờ trôi
    Cho ta gởi đôi lời trên mảnh trắng
    Đến người thương trầm lặng ở xa xôi

    Để ủi an, chia sẻ nửa cung buồn
    Làm héo hắt, hoá sương trong đêm lạnh
    Treo vật vờ dưới cành khô vất vưởng
    Rụng mỗi lần gió chướng vút qua nhanh!…

    Ở nơi đây, lòng tôi là thế đó
    Còn phương đó biết có hiểu lòng tôi?
    Vậy mà sao mây trôi qua xóm nhỏ
    Lá cuốn mình vò võ sắc xanh tươi

    Em trăn trở, nghĩ đến chuyện ra đi
    Trao trả lại ảnh thề trên biển hẹn
    Để chuỗi dài những đêm tàn ánh xế
    Giọt sương sầu, nhỏ lệ khóc mờ đen

    Rồi ngày tháng chầm chậm lướt dần qua
    Nơi viễn xứ bóng tà dầy khung cửa
    Biết có còn nghĩ nhớ bến sông xa
    Những đêm thanh hồn hoa giăng lối ngõ

    Có hai kẻ chung thuyền say sóng gió?!...


    17/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    LẠC MẤT TÌNH THƠ

    Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
    Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
    Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
    Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!

    Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
    Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
    Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
    Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên

    Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
    Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
    Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
    Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em

    Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
    Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
    Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
    Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!

    Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
    Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
    Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
    Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…

    Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
    Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
    Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
    Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!

    Có bao lần ghé lại đất đô thành
    Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
    Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
    Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!...


    Nguyễn Thành Sáng





    Đôi Mắt Của Em

    Đôi mắt nầy, đôi mắt của ngày xưa
    Loang nỗi nhớ nhẹ đưa vào sâu thẳm
    Cho anh hết bâng khuâng niềm trăn trở
    Rồi êm đềm ngắm tỏ tận xa xăm!

    Đôi mắt nầy khẻ cười, anh yêu dấu!
    Có hiểu chăng đau đáu những ngày xa
    Em ngơ ngẩn dưới tà trông diệu vợi
    Thèm cánh hồn bay tới gặp người ta?

    Đôi mắt nầy, khéo léo ngón thon thon
    Phủi mây xám hoàng hôn tan mất dạng
    Để chút nữa không gian bầu rộng lớn
    Hết áng mờ lởn vởn đậy vầng trăng

    Đôi mắt nầy! Anh Sáng ơi! Giữ mãi
    Cuộc tình ta nước chảy tận trùng dương
    Dẫu sỏi đá trải đường, chân vẫn tới
    Điểm tận cùng vời vợi của yêu đương!…

    Vậy mà nay, đôi mắt phủ vạn sầu
    Bởi bất hạnh, vỡ câu thề ước hẹn
    Màn sương tím trùm lên niềm khắc dấu
    Mũi tên chì xuyên thấu quả tim em

    Để đôi mắt! Đôi mắt thắm ngày xanh
    Giờ nhàn nhạt treo cành cây héo rũ
    Bao ước mơ ấp ủ dưới long lanh
    Một thoáng đã tan tành qua lối ngõ

    Đôi mắt nay của em buồn muôn thuở
    Cuốn khung tàn vò võ quấn chiều đông
    Từng thu đến bềnh bồng theo ngọn gió
    Loáng thoáng về nỗi nhớ một dòng sông!...

    “Kỷ niệm cuộc tình buồn”

    22/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Nhớ Mảnh Tình Tan

    Bên khung cửa em ngồi đan nón lá
    Gió từng hồi hôn má… của em đan
    Phải chăng hồn mơ màng theo ngọn gió
    Nên mây mềm phất phới gợn lăn tăn!

    Em nghĩ gì? Sao trầm mặc lặng thinh
    Mãi thon trắng rung rinh theo mối chỉ
    Tiếng lách cách thầm thì trong khung tĩnh
    Giống tiếng lòng bịn rịn nhớ người đi

    Sống mũi cao, cúi sâu vào lặng lẽ
    Trên từng hồi ánh loé ửng đong đưa
    Vành tròn tre lắc khua lời khe khẽ
    Như hỏi rằng! Em ạ! Nghĩ gì chưa?...

    Tôi vô tình đi ngang đầu ngoảnh thấy
    Nét diệu hiền ai đấy, đẩy vào tôi
    Để bất chợt chơi vơi vào vòng xoáy
    Nghe tim mình động đậy nhịp à ơi!

    Một chút gì rung cảm nhẹ vào sâu
    Theo từng phút dạt dào nâng lên mãi
    Nhìn hoa xuân chìm say sau bờ giậu
    Khách lữ hành lảo đảo cánh hồn bay…

    Rồi mấy độ, trăng tròn treo đỉnh núi
    Hết tháng ngày thui thủi bóng chiều hôm
    Kẻ mơ trăng, người đờn bên cạnh suối
    Điệp cung đàn réo gọi khảy từng cơn

    Tôi yêu nàng, nàng cũng rất yêu tôi
    Ngàn da diết, trao lời non biển hẹn
    Mà trời ơi! Màn đêm dần loang tới
    Trải mảnh sầu, phủ tối một màu đen…

    Thư tình! Đành nhỏ máu, tạ từ em!...


    “Kỷ niệm một mối tình tan”

    26/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 26-08-2018 lúc 11:16 PM.

  6. #565
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Em Cần Phải Viết

    Cứ viết đi em!, em cần phải viết!
    Tất cả gì da diết của lòng em
    Từng đem sầu, héo hắt đọng vào tim
    Từng cay đắng, từng chìm trong nỗi nhớ!

    Em cứ viết, những đau thương, trăn trở
    Làm tái tê, vàng võ cánh hoa xinh
    Để thời gian thui thủi chỉ riêng mình
    Mang khắc khoải, tơ tình sao đoạn đứt

    Em hãy viết, viết những gì thổn thức
    Tận đáy lòng giây phút ngất sầu bi
    Đã đẩy em vào cùng tột của ủ ê
    Cho chuỗi sống, đường về không có lối

    Em nên viết trong vạn ngàn nhức nhói
    Khiến quả hồng rười rượi mãi thời gian
    Để đêm của em, đêm chẳng có trăng
    Chỉ mù mịt, hoàn toàn trong mù mịt!

    Em cần viết với ánh nhìn xa tít
    Chỉ thấy toàn xám xịt với lờ trôi
    Khiến cho em bị hút nẻo chơi vơi
    Rồi tan loãng, bời rời trong cõi lộng…

    Để từ nay quên hẳn một dòng sông
    Có con thuyền bềnh bồng trên sóng nước
    Chở mảnh hồn của hai lời hẹn ước
    Chuyện đá vàng, tha thiết, chẳng hề phai

    Vậy mà bất chợt ngọn gió heo may
    Lại kéo đến khiến ngày hồng nhạt ánh
    Rồi từng phút biến khung tầng mất nắng
    Phủ cánh buồn, trĩu nặng nỗi niềm thương!

    Em hỡi em! Cho khô cạn ngàn sương
    Em cứ viết! Và em cần phải viết
    Để trọn đời đôi ta ôm vĩnh biệt
    Hai phương trời bóng chiếc nhẹ nhàng đi

    Tình là thế! Đời vẫn luôn là thế
    Có bao giờ ngấn lệ chẳng hề rơi!.....

    30/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Hoa Với Tôi

    Thắm thiết dòng thơ, xúc động lòng
    Gợi mùa thu tím phủ dòng sông
    Có con đò nhỏ chiều trông khách
    Chỉ vắng, đìu hiu với bập bồng!

    Gió nhẹ từ xa kéo nỗi sầu
    Quấn niềm trăn trở ghịt vào sâu
    Cho trông, cho đợi, cho thao thức
    Rồi thấy bâng khuâng nhớ thuở nào…

    Để buồn da diết tận tâm can
    Khoảnh khắc thời gian đã lỡ làng
    Mệt mỏi đợi chờ, sao chẳng đến
    Thôi đành kéo ụ, chiếc đò ngang…

    Có phải thế không một nỗi niềm?
    Mà sao xác rụng giữa trời đêm
    Quỳnh Hoa tơi tả đầy sân cỏ
    Héo hắt, chơ vơ, rũ bóng thềm!

    Xót xa loang nhẹ mảnh hồn hương
    Lặng lẽ âm thầm đọng ánh sương
    Bởi thiết tha nhiều nơi đóa mộng
    Còn ong hờ hững, bướm tha phương…

    Tôi ghé vườn em, “uống dãy thơ”
    Từng từng cụm nhỏ phả sầu lơ
    Khiến hồn thu chết thêm thu chết
    Bởi lẽ tôi đây…cũng nát bờ

    Hoa buồn, tràng trắng rụng rơi bay
    Tôi nghẹn tình tôi chuỗi tháng ngày
    Hoa lạnh, hoa tàn, hoa héo rũ
    Tôi đau, tôi khổ, với tôi say!

    31/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Hai Đầu Nỗi Nhớ

    Em tháng tám, hồn sương rơi giọt nhớ
    Dưới cung buồn, trăn trở ánh mờ phai
    Bởi khung trời tràn ngập áng mây bay
    Từng chập một phủ dài lên lộng ánh!

    Em héo hắt trong thu chiều nhạt nắng
    Tận đáy lòng trĩu nặng mối sầu tương
    Mắt giương nhìn tít tận cõi ngàn phương
    Tìm cái ảnh con đường xưa năm cũ

    Ảnh chẳng thấy, khiến lòng em ủ rũ
    Rúm co mình góc phố phủ màn đen
    Từng khoảnh khắc nhè nhẹ nhịp con tim
    Ngân thổn thức bên thềm muôn lá rụng

    Em tê tái, xót xa, chìm hụt hẫng
    Mượn tiếng đàn pha loãng nỗi niềm xa
    Mười sáu câu tám chữ duỗi thẳng ra
    Như mười sáu hồn hoa lư lắc gió!…

    Em u hoài, ôm dãy mờ, nức nở
    Cả khối tình một thuở, tím hoa sim
    Vạn khát khao, vương vấn… mỗi từng đêm
    Siết chặt thắt hồn em treo suối lạnh…

    Tôi ở đây cũng tắm vầng trăng chạnh
    Cũng bốn mùa hiu quạnh ngắm vàng rơi
    Cũng như em, buồn lắm lắm em ơi!
    Cũng da diết một đời bao nỗi nhớ…

    Có bao giờ, em nghe từ trong gió
    Tiếng rì rào than thở, kiếp ngàn bay
    Cứ xoay vòng nơi khoảng vắng heo may
    Cứ thấy mãi sầu ai….chưa gặp gỡ!...

    4/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng




    Rớt Mảnh Trăng Tình

    Em đi bỏ lại quả sầu
    Em đi lặng lẽ canh thâu kẻ buồn
    Em đi rớt mảnh trăng thương
    Em đi lưu luyến, vọng hoài em đi!

    Đã mấy thu rồi, em nẻo xa
    Chiều chiều cứ mãi nhớ…người ta
    Biết bao kỷ niệm, theo ngày tháng
    Ẩn hiện đâu đây dưới ráng tà

    Từng hồi chuông đổ thấm vào tim
    Để cánh hồn đau duỗi thẳng tìm
    Mà biết tìm đâu nơi diệu vợi
    Chỉ còn gối mộng giấc mơ đêm

    Năm xưa hẹn gặp bên vườn vắng
    Nhìn áng mây trôi dưới khoảng tầng
    Anh hỡi! Cuộc đời bao biến đổi
    Tình ta vẫn cứ thế nha anh!

    Có những ngày mưa, nước ngập đầy
    Đìu hiu một góc vấn vương ai
    Mong sao vầng xám tan trôi lẹ
    Để trái tim yêu khảy nhịp dài…

    Nhưng rồi định mệnh vẫn đôi nơi
    Cả khối trăng thanh rụng xuống đồi
    Bóng tối loang tràn lên suối lạnh
    Ngậm ngùi nhìn ái tách chia đôi

    Em phải cùng đi với Mẹ Cha
    Đến nơi xứ lạ, bỏ quê nhà
    Tấc lòng chẳng muốn đành cam chịu
    Hai nẻo thu sương nhỏ lệ nhòa!

    7/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 30-08-2018 lúc 12:13 PM.

  7. #566
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    CẢM NHẬN TÌNH EM

    Gió rả rích đong đưa lất phất
    Cảm, ho nhiều chẳng thật hồn nhiên
    Sương rơi, giá lạnh ngoài hiên
    Ủ ê, dã dượi, mơ duyên lững lờ!

    Em khó chịu, dật dờ tâm trí
    Bao nhớ nhung, đành chỉ ấp yêu
    Thẫn thờ trên đỉnh cheo leo
    Rúm co, bảng lảng, trăng treo nỗi niềm

    Muốn dỗ giấc chăn êm, nệm ấm
    Chìm trôi xa vạn dặm mà quên
    Cóng tê, buốt rét đường tên
    Vào nơi xương tủy, từng cơn vặn mình…

    Nhưng trời xa, bạn tình đơn độc
    Nghe nỗi niềm trằn trọc luyến lưu
    Sao đành bỏ mặc sầu ưu
    Để thơ ảm đạm, hắt hiu canh dài!

    Ráng ngồi đó, dẫu nầy mệt mỏi
    Sắc bơ phờ, nhức nhói chân tay
    Cố làm một cánh hồn bay
    Về nơi chốn ấy cho ai sưởi lòng…

    Em yêu ơi! Trên dòng sông chảy
    Tận đầu kia em thẩy chuyền phao
    Mặc tình sóng vỗ, thuyền chao
    Lắc lư, lảo đảo, lao đao chẳng hề

    Tận tấc dạ, trăng thề dạo ấy
    Sáng dần thêm, để thấy, để say
    Uyên ương xoải cánh đường dài
    Trôi theo ngày tháng thương hoài lòng anh!

    Nguyễn Thành Sáng




    Lắng Đọng Tiếng Ve Kêu

    Trời dần ửng! Em có thấy không thương
    Có man mác u buồn nơi tấc dạ?
    Có da diết trăng tà rơi vạt xuống
    Có não nề gió chướng quấn hồn hoa!

    Thì em cứ khóc! Khóc thật nhiều đi
    Cho quên hết những gì đau với nhớ
    Của một thời mộng thơ tràn ngập ý
    Gợi tiếng lòng thủ thỉ ấm cung mơ

    Cho mai nầy dưới vầng dương trải ấm
    Hai nẻo đời thầm lặng bước chân ta
    Câu chuyện cũ thời qua gieo hụt hẫng
    Được nhạt nhòa tan loãng tận nghìn xa

    Em cũng vẫn là em, tôi vẫn tôi
    Dòng nước bạc cuốn trôi về cách biệt
    Bao ngọt ngào tha thiết đượm đầy vơi
    Tợ bọt trắng rã rời theo sóng biển!

    Bởi duyên thắm chỉ là màn ảo ảnh
    Được vẽ bằng lóng lánh hạt tia trăng
    Rồi chầm chậm canh tàn, khung ửng sáng
    Trả lại bầu quang đãng bức tranh thanh

    Ai xui chi cho đôi mình gặp gỡ
    Khiến giờ đây tan vỡ nghẹn chia phôi
    Để ngày tháng ngậm ngùi thương nhớ đó
    Có tím lòng, vàng võ, nỗi chơi vơi?

    Yêu nhiều lắm, giữa tim ôm trọn bóng
    Mất nhau rồi đau đớn biết bao nhiêu
    Mà đâu thể kéo diều từ cõi mộng…
    Đành âm thầm lắng đọng tiếng ve kêu…

    14/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng



    Em Khảy Tiếng Đàn

    Hỡi nàng cúi mặt, nét đan thanh!
    Khoan nhặt đàn tranh, nhẹ lắc cành
    Giữa nắng trưa hè oi ả bức
    Du dương thoang thoảng, mát hồn xanh!

    Dào dạt, êm êm, đượm thiết tình
    Như ngàn ánh mộng điểm trời xinh
    Tường Vi danh gọi, Tường Vi ảnh
    Hiền thục, chứa chan, một bóng hình

    Em trải tấc lòng qua cánh thơ
    Tha nhân, ý sống tự bao giờ
    Hoá thân làm gió, tan mây bạc
    Tỏa sáng không gian, giạt áng mờ

    Có lẽ rằng em cũng một lần
    Niềm thương, nỗi nhớ với bâng khuâng
    Rồi chiều hôm ấy quần u ám
    Phong vũ từ đâu kéo động tầng!

    Khiến cho rơi rụng đóa hồng thương
    Da diết, buồn đau trước đoạn trường
    Sắc thắm rạng ngời đan lối mộng
    Từng hồi lả tả, rải sầu tương…

    Bởi vậy cho nên hiểu thế nào
    Là sương nhỏ giọt dưới canh thâu
    Là tim héo hắt, khô dòng chảy
    Là tại vì sao sớm bạc đầu…

    Tiếng đàn em khảy ấm lòng tôi
    Đã mấy thu rồi một cánh bơi
    Giữa cõi mênh mông, bầu lộng gió
    Mệt nhoài, dã dượi, lắm chơi vơi!

    7/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 04-09-2018 lúc 10:32 PM.

  8. #567
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Kéo Rèm Lên Đi Em!

    Hỏi nhỏ em nè! Em hỡi em!
    Phải chăng thuở ấy tím con tim?
    Đau thương, quằn quại bao ngày tháng
    Nên khiến giờ đây…muốn phủ rèm!

    Phủ rèm, giữa bốn bức tường hiu
    Khoảnh khắc thời gian lướt nhẹ diều
    Cõi lộng mênh mang, niềm trống trải
    Hồn sầu lãng đãng chốn phiêu diêu

    Nhưng rồi có thấy vầng mây xám
    Lờ lững trôi qua dưới lộng tầng
    Một thoáng chạnh hồn vương vấn thuở…
    Để từ thăm thẳm trổi bâng khuâng?

    Nhìn ai hạnh phúc dưới đò đưa
    Rộn rã vui cười giữa sớm trưa
    Bậu bạn xa gần, bao lữ khách…
    Tủi hờn đơn độc nẻo sầu lơ?

    Có thấy vạn buồn vây phủ quanh
    Áng mờ ảm đạm trải khung xanh
    Lạnh lùng, trống vắng bao trùm khắp
    Từng chiếc vàng thu rụng rớt cành?...

    Tôi đã qua đi một khoảng đời
    Cũng yêu nhiều lắm, cả lòng tôi
    Xây bao lầu mộng cho tình ái
    Rồi bỗng cuồng phong giũ sập bời

    Để cũng như em, thắt thẻo lòng
    Thuyền neo, kéo ụ, bỏ dòng sông
    Mái che kín mít, trùm thân phận
    Lặng lẽ, đìu hiu, khỏi lớn ròng!

    Vậy mà cứ mãi lắc lư hồn
    Quạnh quẽ thêm buồn mỗi sớm hôm
    Tiếng vọng âm vang lời dĩ vãng
    Xoáy tròn, rung nhĩ, dập từng cơn…

    Dẫu biết khung trời vạn ánh sao
    Dãy ngàn đây đó lắm lao xao
    Biển xanh nước chảy muôn trùng sóng
    Nào chẳng trăng thanh thiếu gió gào…

    Thà vậy còn hơn phải nép mình
    Sau vườn héo hắt cánh hoa xinh
    Hồn mơ đơn độc, hồn mơ nghẹn
    Khắc khoải thời gian…một chữ tình!

    Hãy bay theo gió, gió theo mây
    Phôi lãng sầu tư, hết thở dài
    Giữa cõi thênh thang sao chẳng có
    Một vùng thanh đãng ngất ngây say

    Còn hơn em hỡi! Cứ heo may!...

    9/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Thao Thức Vấn Vương

    Đừng nghĩ ngợi! Em ơi! Đừng nữa nhé!
    Đã yêu rồi, em có biết hay không
    Ngày mấy lượt cõi lòng vương vấn nhớ
    Ai “ẩn mình”, ai kẻ! Tím chờ mong!

    Niềm dào dạt, thẫn thờ bên mảng trắng
    Khói lững lờ, lẳng lặng để nghe tim
    Thả mơ màng, lim dim về sâu thẳm
    Từ xa xa văng vẳng vọng canh đêm

    Có phải cảm thật nhiều và đang đợi
    Mà bóng hình vời vợi ở nơi đâu
    Để thao thức, canh thâu thầm tự hỏi
    Em chỗ nào chẳng thấy, tại vì sao?

    Bước lang thang khắp hướng dãy không gian
    Nghe loáng thoáng tiếng đàn ngân khúc nhạc
    Cũng âm hưởng bàng bạc tự bao lần
    Nhưng héo hắt vẫn càng thêm héo hắt

    Khung cửa sổ nhà bên kêu kẻo kẹt
    Khuya lắm rồi họ gác chuyện nhân sinh
    Tìm giấc ngủ cho mình tăng sức bật
    Còn ta thì vẫn thức với mênh mang…

    Yêu dấu ơi! Nàng có nghe không hỡi
    Có hiểu sầu rười rượi nỗi niềm thương?
    Canh đã dài, giọt sương trên mái ngói
    Đọng tròn rồi! Chỉ đợi gió lay buông

    Tay chầm chậm mở buồng tim chút nữa
    Ngắm ảnh hình trong đó để phôi pha
    Trời bên ấy ngàn xa xôi cách trở
    Dưới dương hồng em có nhẹ ngân nga…

    15/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng



    Héo Hắt

    Năm xưa tôi bước chân đi
    Tâm tư trĩu nặng, tái tê nỗi niềm
    Tấc lòng chẳng muốn xa em
    Nhưng đành phải chịu, mong tìm tương lai!

    Bởi đây thắt thẻo tháng ngày
    Khung trời ảm đạm, gió bay vật vờ
    Làm sao giữ mãi ước mơ
    Với đôi tay trắng đắp bờ yêu đương

    Nên đành ôm nỗi đoạn trường
    Về nơi chốn lạ tìm phương xây đời
    Nào hay xa cách đôi nơi
    Thuyền duyên đứt sợi, rời trôi hướng nào

    Trăng thanh hóa lại trăng sầu
    Chơi vơi ánh nhạt trải bầu canh khuya
    Hiu hiu, nhè nhẹ nẻo về
    Hồn cô lạnh lẽo, bốn bề tối tăm!…

    Tiếc cho chưa có một lần!
    Em ơi! Có hiểu muôn phần long lanh?
    Em là tất cả màu xanh
    Là hương quyện gió, là cành trổ bông

    Cũng là một dãy dòng sông
    Thuyền tôi lặng lẽ gửi lòng bơi qua
    Dẫu đây chưa thốt lời ra
    Nhưng niềm tha thiết đậm đà biết bao…

    Chẳng ngờ nay phải xót đau
    Hay tin em đã qua cầu bóng bay
    Vườn mơ giờ ngập heo may
    Mảnh hồn héo hắt, chuỗi dài buồn tênh!...


    10/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 08-09-2018 lúc 06:12 PM.

  9. #568
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Ru Em Vào Mộng

    Hồn tình lãng đãng chu du
    Đi tìm ảnh mộng thiên thu đợi chờ
    Con tim co bóp từng giờ
    Dẫn nguồn máu ấm về bờ yêu đương!

    Vượt qua khắp nẻo đoạn đường
    Đêm nằm gối nhánh, tắm sương giọt dài
    Ngày thu hốc núi u hoài
    Lặng nghe gió thoảng, lắt lay nỗi niềm

    Làm sao gặp được hình em?
    Để thôi héo hắt từng đêm vọng về
    Một nơi tan hết ủ ê
    Một nơi dào dạt, lê thê nhịp lòng

    Bởi em là một dòng sông
    Nước chầm chậm chảy, mát lòng thuyền bơi
    Còn tôi cánh gió muôn đời
    Vuốt ve lên nước, rạng ngời nhấp nhô!

    Nỗi sầu trống vắng chơ vơ
    Hồn bay khung lộng, tay quơ cõi tầng
    Mắt nhìn đăm đắm trăng vàng
    Rút từ thăm thẳm muôn ngàn ý thơ…

    Gặp em nay hết thẫn thờ
    Niềm thu thả bổng, ước mơ gom vào
    Nghĩ xa, vương vấn hôm nào
    Từ đây không nữa, chỉ Đào* trong tranh

    Em ơi! Có hiểu lòng anh?
    Ngàn yêu da diết, lay cành nhớ nhung
    Ru em giấc ngủ mộng hồn
    Tình thề vạn kỷ, từng cơn loãng buồn!...


    * Hoa Đào
    11/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng










    Lữ Khách Nghe Đàn

    Khúc nhạc du dương tận cõi ngàn
    Nhẹ nhàng, dìu dặt đượm hồn trăng
    Gợi bao vương vấn tình quê cũ
    Xúc động lòng ai cứ mỗi lần!

    Nghe đàn từng điệp trổi ngân nga
    Viễn xứ ngày thu nhớ thuở ngà
    Những buổi cơm chiều ngon tuổi mộng
    Bao đêm trăng sáng thắm hồn hoa

    Nhớ dòng sông chảy, nhớ con đò
    Bến nước êm đềm trải ý thơ
    Mái lá rêu phong, niềm vọng tưởng
    Hồ ao sóng gợn, tím chơ vơ

    Nhớ phố chợ đông, tấp nập người
    Lựa mua, gói bán thật là vui
    Bức tranh rõ nét hèn sang phận
    Mỹ vị cao lương với tạm thời!

    Rồi đàn tiếp khảy khúc sầu ai
    Nghĩa Mẹ, tình Cha, chuỗi tháng ngày
    Một khối thâm tình nuôi ý sống
    Giờ đây diệu vợi, gió heo may…

    Vì sao em hỡi! Phải xa quê?
    Để những chiều thu vọng ánh thề
    Suối biếc loang tràn rơi thổn thức
    Tơ lòng từng sợi kéo lê thê

    Vì sao lại duỗi cánh tha hương?
    Để khát tình quê trổi nhịp buồn
    Khiến kẻ lữ hành vương nỗi cảm
    Nghe từ sâu thẳm tiếng rung chuông!...

    11/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng









    NGẬM NGÙI BÊN ÁNH LỤN

    Vội vã về sau hồi chiến trận
    Để kịp nhìn ánh lặn rồi tan
    Ngậm ngùi đưa tiễn hồn trăng
    Rụng rơi biền biệt khuất dần xa xăm!

    Em yêu ơi! Muôn phần thống thiết
    Nỗi đau thương, da diết lòng anh
    Cạnh bên thoi thóp lụn tàn
    Tim tình tan nát, ngập tràn khổ đau

    Sao chẳng cháy người vào khói lửa
    Lại tìm nơi ngóng cửa u hoài
    Đang tay ngắt đóa hoa lài
    Làm cho vườn thắm từ nay lạnh lùng

    Sông biển rộng chập chùng sóng vỗ
    Thuyền ngược xuôi nhấp nhố trời mây
    Khung xanh vạn cánh xa bay
    Vẫn còn lững thững, mà đây nát bờ!

    Cho suối lạnh thẫn thờ lữ khách
    Bên vách buồn tí tách dòng tuôn
    Héo hon ảm đạm trên đường
    Đêm nhìn mây xám, uống sương canh tàn…

    Em héo gầy, võ vàng thân xác
    Anh tái tê, héo hắt tâm cang
    Hết rồi mơ mộng chứa chan
    Cõi say lồng lộng ánh vàng thang thênh

    Còn đâu nữa trăng lên đỉnh núi
    Ấm bên nhau những tối cùng xem
    Và nghe nhịp đập con tim
    Ngân nga, xúc cảm bên thềm mộng mơ

    Còn đâu nữa lững lờ sông chảy
    Thuyền duyên ta bơi mãi trên dòng
    Đong đưa, thổn thức tiếng lòng
    Niềm yêu lai láng, mênh mông ngút ngàn…

    Giờ đây chỉ có hai hàng
    Uyên ương nhỏ giọt, muôn vàn xót xa!...

    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 12-09-2018 lúc 10:14 PM.

  10. #569
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Nỗi Lòng Một Cánh Hồn Bay

    Phải chăng thi sĩ khát tình trăng
    Dưới sáng lung linh rải ánh vàng
    Nên xúc động lòng, tim khảy nhịp
    Niềm mơ duỗi cánh cõi mênh mang?!

    Duỗi cánh để rồi vướng những mây
    Nhẹ nhàng, êm ả, mát bàn tay
    Chỉ qua mấy độ , dần trôi xám
    Trả lại hồn sương của tháng ngày

    Tháng ngày héo hắt dưới canh khuya
    Vọng ngóng trời xa ánh chuyển về
    Cứ thế âm thầm thao thức đợi
    Từ trong quả mộng trổi lê thê

    Lê thê nỗi nhớ với niềm mong
    Da diết ngàn thương tím cả lòng
    Khắc khoải, dạ sầu ôm cục đá
    Sưởi lòng hơi ấm tận bên trong!

    Bên trong tảng đá vẫn còn đây
    Chút nóng chói chang của nắng ngày
    Tích tụ thời gian phơi xác trắng
    Đêm dài giá lạnh tạm phôi phai

    Phôi phai khoảnh khắc của sầu đau
    Khi cả không gian phủ xám màu
    Bốn phía lạnh lùng ôm mộng sĩ
    Siết dần, túm rụm, ửng xanh xao!

    Xanh xao vàng võ một tâm hồn
    Buồn bã, thâm trầm mỗi sớm hôm
    Dĩ vãng quay tròn theo nỗi nhớ
    Tái tê, thắt thẻo dưới hoàng hôn

    Hoàng hôn phủ bóng mảnh cô đơn
    Mượn bút thơ văn, lảy tiếng đờn
    Dào dạt, êm đềm, loang dãy lộng
    Từ trong bóng tối nhẹ đôi chân

    Đôi chân chầm chậm bước tìm thương
    Để tặng cho ai một đóa hường
    Hương thắm chan hoà trôi khắp nẻo
    Đậm đà, tha thiết, loãng tan sương!...


    14/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Ánh Lửa Vành Môi

    Lỡ một chuyến đò…Ghé bến sông
    Đìu hiu, ngóng đợi, tái tê lòng
    Không gian từng phút chiều giăng ảnh
    Lạnh lẽo tâm hồn, dạ nhớ mong!

    Chẳng còn có thể đứng chờ lâu
    Bởi chiếc đò đưa đã cắm sào
    Bến lặng, lam mờ phơi bóng xế
    Chỉ đành quay gót, một niềm đau…

    Em khép tim mình để lãng quên
    Chuyện tình thu tím lắm chông chênh
    Qua bao ngày tháng đầy lo lắng
    Bến nước, cầu tre quá gập ghềnh!

    Có phải vậy không? Hay tại gì?
    Mà sao bỗng chốc nhạt trăng thề
    Vầng đen xa lạ từ đâu đến
    Phủ tối không gian, áng nẻo về

    Chia tay vội vã thốt lời ra
    Khi mãi trong tôi chẳng hiểu là
    Bởi tại vì sao sinh đổ vỡ
    Để dòng từ biệt của người ta!

    Bóp quả tim tôi rỉ máu hoài
    Trăm thương, ngàn nhớ cứ về ai
    Giờ đây héo hắt chìm thu quạnh
    Buồn bã âm thầm vọng áng mây…

    Thôi thôi! Em cứ ! Cứ quên tôi
    Đừng có thơ kia nhỏ nhẹ lời
    Một ánh lửa hồng le lói chút
    Làm sao đủ sáng hết vành môi!


    15/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng




    Nỗi Buồn Chợt Đến

    Ta cảm như là trống rỗng không…
    Chợt hồn trượt té rớt trên sông
    Nằm im, ngửa bóng nhìn trôi bạc
    Buồn bã làm sao! Tận tấc lòng!

    Đã mấy thu rồi vượt nẻo xa
    Từ trong sâu thẳm mãi lời ra
    Cố bay người nhé, qua tầng rộng
    Để thấy chung quanh đẹp lắm mà

    Sớm tối âm thầm lửa nấu nung
    Mỏi mê, vất vả cũng bằng không
    Canh khuya thao thức đan từng chữ
    Chiều ngắm vầng mây dệt nỗi lòng

    Biết bao khắc khoải với chông gai
    Chân vẫn bon bon dẫu rã hài
    Mảng rớt, da mòn phơi nắng gió
    Xá gì buốt tái với tàn phai!

    Từ cõi thâm sơn đến đỉnh ngàn
    Đàn ngân réo rắt điệp mơ màng
    Ru ta say giấc, đi vào mộng
    Lững thững, nhẹ nhàng lại ánh trăng…

    Chiều nay sắc tím phủ hoàng hôn
    Chợt bỗng bâng khuâng níu mảnh hồn
    Một khối không gian dầy lam trắng
    Gió từ dĩ vãng kéo từng cơn

    Rồi cả khung trời vạn xám vây
    Phủ mờ chun rượu đựng men say
    Chơi vơi chiếc bóng sầu loang ảnh
    Trống vắng, đìu hiu rải lối dài!...


    17/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 15-09-2018 lúc 09:49 PM.

  11. #570
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    659
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    69

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Lời Của Trái Tim

    Canh khuya thao thức cạnh bàn tròn
    Rỉ rả nhẹ nhàng khúc nỉ non
    Sâu thẳm từ trong loang tiếng vọng
    Hỡi người trầm mặc dưới đêm đơn!

    Vì sao lặng lẽ giữa đêm nay
    Trông bạn đìu hiu nét guộc gầy
    Cô tịch, thu hình ôm thổn thức
    Chiều thu ảm đạm quấn hồn ai

    Ngồi đây, kết chữ đọng thành thơ
    Nắn nót từng câu trải nguyệt mờ
    Phôi lãng u hoài hay dệt mộng
    Ru tình hay khỏa nỗi chơ vơ

    Ai tận trời xa hứng gió ngàn
    Ai ngồi trên cỏ tắm trăng vàng
    Ai bên phím nhạc, dìu êm ả…
    Còn Sáng! mình ên uống bóng đèn!

    Có thấy cô đơn, Có thấy buồn
    Có nghe đồng vọng tiếng ngân chuông
    Có sầu héo hắt làm băng giá
    Buốt tái hồn sương khúc đoạn trường?

    Sao người cứ mãi dáng âm thầm
    Chẳng nói một lời, chẳng trở trăn
    Cặm cụi, miệt mài lên bức vẽ
    Nào mây, sông nước với trăng xanh

    Ta nghe cảm xúc biết là bao
    Dẫu xế hoàng hôn ánh nhạt màu
    Mãi vẫn lặng lờ con nước chảy
    Dưới dòng sông cạn, gió lao xao!...


    19/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng





    Mãi Vẫn Cô Đơn

    Khuya nay khối lạnh phủ lên hồn
    Héo hắt lại càng héo hắt hơn
    Ngọn gió đìu hiu mùa rụng trước
    Quay về, nhè nhẹ nhịp từng cơn!

    Bốn bề vắng vẻ tự bao giờ
    Mãi vẫn còn đây, quạnh quẽ trơ
    Khoả lấp thu sầu lay lá đổ
    Giờ như moi móc, kéo rung tơ

    Thời gian lặng lẽ của thời gian
    Khắc khoải, bâng khuâng gợn sóng tràn
    Cứ ngỡ qua rồi không trở lại
    Nào hay vẫn đó, tím vầng trăng

    Âm vang tiếng vọng tận xa về
    Từng điệp u buồn rải lối đi
    Chân bước ngập ngừng, nghe vướng víu
    Tấc lòng nặng trĩu, kéo lê thê!

    Dãy xám từ đâu chụp mái đầu
    Che mờ ánh mắt rực tình sâu
    Khiến cho không thấy, không còn nữa
    Lối nhỏ, bờ ao, một chiếc cầu

    Phải chăng tất cả chỉ phù du
    Mới đó gần đây đã tịt mù
    Khúc hát êm đềm ngân thoáng chốc
    Canh tàn, cuốn cất, trả âm u

    Ta vẫn độc hành như thuở xưa
    Dưới bầu nắng đốt, dưới trời mưa
    Cô đơn còn đó, cô đơn mãi
    Bám víu, bu quanh cả bốn mùa

    Còn gì để nhớ với mà thương
    Khi kiếp đời luôn vẫn quạnh trường
    Một cánh cửa lòng dang rộng mở
    Chỉ toàn đón nhận giọt pha sương!...


    22/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng




    Vọng Mảnh Trăng Thề

    Rốt cuộc rồi đây vẫn phải tìm
    Cái gì rất thật của con tim
    Mà trong sâu thẳm niềm khao khát
    Cũng tợ như ta, chẳng nhạt chìm!

    Héo hắt, u hoài, cứ trụ đây
    Chỉ cần vói thẳng một bàn tay
    Sẽ va, sẽ vướng và ê ẩm
    Cái mảnh hồn sương của chuỗi ngày

    Chuỗi ngày thao thức ngắm trăng sao
    Duỗi cánh bay tìm mộng giống nhau
    Để sống, để yêu và để nhớ
    Cho đời thôi hết nỗi hanh hao

    Cứ ngỡ thời gian đã nhạt nhòa
    Bóng sầu năm tháng tím tình xa
    Âm phong buốt tái thời xưa cũ
    Trả lại không gian, rụng dưới tà!

    Gặp hồn, tri kỷ tự bao giờ
    Nghĩa thắm chan hòa, cả ý thơ
    Bát ngát đồng xanh hương diệu mát
    Nhẹ nhàng, êm ả tợ nhung tơ

    Nhưng rồi khoảnh khắc sợi dây chùng
    Lảnh lót, dặt dìu mỗi sớm hôm
    Trổi khác, không còn ngân điệp thắm
    Giờ như lạc nhịp, thắt từng cơn

    Có phải lòng ta thấy mỏi mê
    Nên buồn trở lại, kéo lê thê
    Hay hồn vạn kỷ còn đâu đó
    Khiến hẹn ngàn năm mãi vọng về!...

    23/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 57 của 57 Đầu tiênĐầu tiên ... 747555657

Các Chủ đề tương tự

  1. Cược Thể Thao Ảo Nhận Hoàn Trả Tiền Mặt 0.3%
    Bởi bodog88_vn trong diễn đàn $$ [MMO] Kiếm tiền Online (Make Money Online) $$
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 24-09-2013, 07:31 PM
  2. Hội thao Đậu Đậu
    Bởi hungpt trong diễn đàn Games Online Việt Nam và Quốc Tế
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 12-12-2011, 12:48 AM

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  

Quảng Cáo

RSS 2.0 XML MAP