Text Link Text Link: Nghe nhạc mp3 | truyện tranh | Tin Game | Tin Xe | Tin Làm Đẹp | 188bet link | hạt chia mỹ | Chơi đánh bài tại Dangkynhacai247.com | CMD368 |
Laptop, laptop chơi game, laptop cau hinh khung, laptop gaming, gaming, khuyen mai laptop
Loading...
Trang 74 của 74 Đầu tiênĐầu tiên ... 2464727374
Kết quả 731 đến 739 của 739

Chủ đề: Thao thỨc...

  1. #731
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Ngẫm Nghĩ…

    Nếu như ngày đó ta ngao ngán
    Phó mặc thời gian cảnh khốn cùng
    Rầu đó, lo đây, buồn túi rỗng
    Tấm thân èo uột bởi chênh chông!

    Nếu như ngày đó ta run sợ
    Chẳng dám hiên ngang đối diện đời
    Gian khổ, ngặt nghèo cam gánh chịu
    Bình tâm lách sóng vượt trùng khơi

    Nếu như ngày đó ta lùi bước
    Trả lại cho nầy những ước mơ
    Mang chiếc rũ tàn vào nẻo vắng
    Ngày đêm than thở với sầu lơ

    Nếu như ngày đó bỏ yêu đương
    Lặng lẽ chia tay, mặc đoạn trường
    Chấm dứt non thề hay biển hẹn
    Bên bờ héo hắt hứng sầu sương…

    Thì sẽ ra sao buổi xế tà
    Có khom gối mỏi, vé cầm tay
    Có lê quán cốc rên mời mọc
    Giúp đỡ đi em! Sắp xổ rồi?

    Có con thành đạt, cửa nhà sang
    Tiền gửi nhà băng, lãi rút xài
    Cơm áo, tiêu dùng thôi vướng bận
    Sớm chiều chợt hứng sẵn lai rai?…

    Mới hay gặt hái phải công trồng
    Thuyền lướt cõi ngàn lắm bão giông
    Vững cánh tay chèo, nương nước chảy
    Chiều về êm ả đậu bờ sông!

    2/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Đừng Nghĩ Đến Tôi

    Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
    Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
    Vật vờ loang loáng vài canh nữa
    Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi!

    Bởi chẳng còn chi để tặng em
    Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
    Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
    Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

    Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
    Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
    Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
    Sợ cảm hôm sau, tựa góc sầu

    Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
    Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
    Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
    Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn!…

    Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
    Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
    Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
    Để lại cho kia cả khối buồn

    Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
    Ai cố vói tay kéo sắc vàng
    Rải lối cho anh về trải giấc
    Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

    Nay thả đau hồn bước xuống thơ
    Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
    Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
    Lên đó đong đưa…Cái bóng mờ!…


    3/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Muốn Tìm Lại Vần Thơ
    Nhưng Mà!

    Ngày đó đôi mình gặp gỡ nhau
    Yêu đương chợt đến, đẹp làm sao
    Vậy mà định mệnh đành ly biệt
    Để mãi lòng mang một thuở nào!

    Em kiều diễm quá với tên Đ…
    Anh cũng điển trai lắm mộng về
    Cho đến trên cành hoa hé nụ
    Thấy tình hai đứa, nấc hương mê

    Tâm hồn giao cảm tợ âm vang
    Êm ả phát ra khúc nhạc đàn
    Bấm phím, so dây cùng lảy nhịp
    Quyện hòa thắm thiết trải trời xanh

    Nhưng rồi cay nghiệt của dòng đời
    Tranh vẽ lưng chừng, bút gãy đôi
    Anh nát cõi lòng, chôn kỷ niệm
    Em sầu chốn ấy, vọng ngàn khơi!…

    Thắm thoát giờ đây nắng xế tà
    Hai mươi năm trước đã trôi qua
    Bên kia sương phụ mình thui thủi
    Còn ở nơi nầy cũng xót xa

    Muốn tìm kiếm lại vần thơ cũ
    Để sưởi màn đêm, ấm nỗi niềm
    Chẳng biết bây giờ còn nét chữ
    Hoặc dài năm tháng, mực nhoà tan

    Vì không còn nữa của ngày xưa
    Bởi bóng thời gian rải bốn mùa
    Nay đã khô cành, cây mốc trắng
    Hết rồi trái ngọt, mướt đong đưa!...

    4/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Anh Và Tôi

    Anh thích vẽ tranh, hãy vẽ đi
    Cho lòng sảng khoái, khỏi suy vi
    Hồn say bay bổng vào xa vợi
    Lên đỉnh non cao tắm nguyệt thề!

    Còn tôi lặng lẽ đứng bên đường
    Dưới bóng nhạt chiều rải ánh sương
    Trăn trở nỗi niềm, dâng xúc cảm
    Nhớ thời dĩ vãng chuỗi yêu đương…

    Nước mắt đoanh tròng nhểu má em
    Vừa buồn, vừa kể dưới màn đêm
    Biết bao gian khổ, bao thương nhớ
    Chỉ khóc mà thôi, chẳng thể tìm…

    Còn đây, cô gái của năm xưa
    Hoa thắm vườn xuân hé nụ vừa
    Cứ ngỡ chàng mang nhiều nắng ấm
    Nào hay khoảnh khắc vó câu đưa…

    Và ở bên kia mấy dãy thơ
    Cánh ngàn vụt đến trải niềm mơ
    Rồi vô tình khuất, không về nữa
    Biết có mòn trông, có đợi chờ?!…

    Không là hoạ sĩ giống như anh
    Cảm hứng, bàn tay nét vẽ dành
    Anh điểm, anh tô rồi lặng ngắm
    Ấm lòng mỹ mãn bức tranh thanh

    Còn tôi chỉ có ở trong nầy
    Một quả tim đau chứa thật đầy
    Thương, nhớ, hận, sầu, trông, tiếc, đợi…
    Từng hồi nhúc nhích để mà… Ôi!

    5/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Hãy Để Anh Say

    Em thử nhìn xem! Anh có già?
    Khi mồi từng đóm dính lên da
    Thức khuya, dậy trễ, ăn thì ít
    Thỉnh thoảng canh khuya…Lạnh quá hà!

    Vậy mà trong bụng vẫn yêu đời
    Thích dưới khung mờ ngắm áng trôi
    Thích gió đong đưa nhè nhẹ thổi
    Nhìn từng lóng lánh lắt lay rơi

    Nhịp đập dâng tràn cũng ở tim
    Từng hồi lảy khúc điệp ru êm
    Lâng lâng, dào dạt bao thương nhớ
    Dĩ vãng ngày xưa khát vọng tìm

    Rồi cứ bâng khuâng nghĩ thật nhiều
    Chạnh lòng ai đó cảnh đìu hiu
    Nghe như nằng nặng niềm chua xót
    Buồn bã nhìn mưa tí tách chiều

    Cảm xúc trào dâng trước ảnh hình
    Giọt sầu đọng khoé bởi niềm tin
    Ngỡ rằng chặt nắm đi về mộng
    Bỗng chốc ly tan, vỡ cuộc tình…

    Em ơi! Dẫu tuổi của giờ đây
    Cứ mãi chồng lên cái xác nầy
    Nhưng ở ngoài kia còn phảng phất
    Thôi thì cứ mặc để anh say

    Anh say nắn nót những vần thơ
    Say nhớ hồn ai mãi đợi chờ
    Say suốt cuộc đời trong mộng ảo
    Cho lòng… Thôi hết nỗi chơ vơ!...

    6/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 15-03-2020 lúc 11:01 PM.

  2. Deal sốc Công Nghệ - Sendo.vn
    Loading...
  3. #732
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Sum Họp

    Liên hồi nhịp đập vỗ vào tim
    Khoé bật to ra, mắt đảo tìm
    Chân bước xoải dài như muốn chạy
    Khung trời mất hết chỉ còn em!

    Kia kìa! Ai bước thẳng về ta
    Nửa lạ mà sao nửa giống mà…
    Bỗng đứng lại nhìn lên tiếng hỏi
    Đây!..Đây!..Có..Phải…Phải anh là?...

    Anh tái tê lòng giữa phút giây
    Nhiều năm thương nhớ bóng hình ai
    Bây giờ mới gặp nhìn nhau thật
    Dưới bóng thời gian khắc khoải dài

    Tóc em điểm trắng màu năm tháng
    Buồn bã dọc theo mảnh trán lằn
    Mỏi mệt đường xa hay xúc động
    Để dừng bần bật cả hai chân!

    Anh vòng tay rộng chặt ôm em
    Ôm trọn người yêu của thuở nào
    Tao ngộ hồn tình trên cõi lộng
    Non thề biển hẹn dưới trăng sao

    Dìu thương ngồi xuống ghế công viên
    Băng đá mà như giống mộng thuyền
    Lư lắc đong đưa từng gợn sóng
    Lâng lâng ngàn cảm chảy vào tim…

    Chụt…….chụt……..chụt………
    Từ đây thật sự em là vợ
    Trả lại thời gian chuỗi hững hờ
    Bỏ hết âu sầu trong quá khứ
    Ấm tình vạn kỷ một đời mơ…

    8/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Trả Lại Cho Cô

    Cô cứ ngỡ giờ đây cô đã thắng
    Cuộc trêu đùa ngày tháng ái tình tôi
    Để thỏa mãn ẩn ức của một thời
    Trao trọn trái bị người ta vong phụ!

    Nay cô diễn kịch dài đầy thương nhớ
    Mắt trải sầu than thở cảnh bi ai
    Giọng ngọt ngào nhỏ nhẹ rót vào tai
    Niềm trải bút u hoài bao não nuột

    Rồi sau đó âm thầm cô cất bước
    Vào vườn tre ngó trước ngoảnh nhìn sau
    Tay lẹ làng khép cổng thật là mau
    Môi tủm tỉm bọt trào loang hai mép!…

    Cô chẳng ngờ tôi đã từng da diết
    Biết thế nào là thiệt với là ngoa
    Tiếng âm vang vọng lại tận trời xa
    Đâu nhạc khúc đậm đà, đâu ngọn chướng

    Mặt tỏ sầu nhưng đôi tròng ẩn hiện
    Một cái gì sâu hiểm chốn u minh
    Lời nỉ non thắm thiết điệu ru tình
    Lại gãy nhịp thình lình khi phật ý

    Nỗi héo hắt như ngàn đau níu ghị
    Khéo biến thành bộ rễ hút tàn phân
    Hết dưỡng rồi teo quánh nhả màu xanh
    Cho khô héo rụng dần từng chiếc lá

    Thôi cô ơi! Giờ đây tôi xin trả
    Những bông đùa trước ngõ của cô treo
    Dẫu cuộc đời buồn bã biết bao nhiêu
    Thà lặng lẽ dưới chiều nghe gió thổi!...


    "Tâm trạng của những cuộc
    tình không chân dung"



    9/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Tâm Tình Với Gió…

    Kìa! Bạn Sáng! Nhìn ngươi như héo hắt
    Rũ cánh ngồi, đưa mắt hướng trời xa
    Khiến chạnh lòng tình bạn ở nơi ta
    Cảm thấy nỗi xót xa, trào thương cảm!

    Cái gì đó làm cho ngươi buồn chán?
    Phải cuốn mình u ẩn buổi chiều nay
    Hãy nói đi, cho hết những đắng cay
    Rồi tiếp tục tháng ngày theo cõi lộng…

    Bạn thiết hỡi! Thân ta là ảnh bóng
    Mang kiếp đời dòng sống ở thênh thang
    Lúc trải hồn lai láng ngắm vầng trăng
    Khi xúc động thả lần ra biển biếc

    Lúc dâng trào quả tim đầy tha thiết
    Lúc đôi đường giã biệt quặn từng cơn
    Và những buổi dào dạt dưới hoàng hôn
    Rồi êm ả khảy đàn ru sắc thắm…

    Có phải bạn đã đem lòng say đắm
    Đoá hương ngàn ngày tháng ruổi rong chơi
    Để giờ đây cảm thấy nghẹn chơi vơi
    Buồn nghĩ đến cảnh đời hai lối rẽ

    Cho chiều nay dưới khung mờ quạnh quẽ
    Nhìn ánh vàng lặng lẽ khuất chìm sâu
    Thấy ngập tràn da diết một niềm đau
    Co ro đó ôm sầu trăn trở mãi?...

    Gió ơi gió! Sự tình không phải vậy
    Đối với ta chuyện ấy chỉ là mơ
    Vì phận gió thì có được bao giờ
    Chân buộc cứng bên bờ xanh, đỏ, tím

    Ta ngồi đây ôm đàn ngân khẻ tiếng
    Để phôi phai chuyện mới đó mà thôi
    Bởi yêu hoa dừng lại trải cánh bơi
    Vướng nhằm nhọn để rồi ê ẩm chút!...



    13/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng


    Đốt Lá Đêm Tàn

    Có lẽ từ nay tôi giã biệt
    Sẽ không còn ghé để thăm em
    Ảnh hình kỷ niệm bao ngày tháng
    Trả lại dòng sông khuất nẻo chìm!

    Ôi! Tái tê lòng trước phút giây
    Tiếng đàn một thuở ngất ngây say
    Giờ không nghe nữa, không còn nữa
    Vì bởi âm vang ngược gió rồi

    Còn đâu những buổi dưới đêm trăng
    Trong ngực ngân nga nhịp mạnh dần
    Xúc động dâng tràn theo thổn thức
    Cảm lời thỏ thẻ ẩn thơ xanh

    Còn đâu lặng lẽ giữa canh thâu
    Mở cánh thơ em, ngắm giọt sầu
    Dào dạt trong lòng theo gió thổi
    Rồi từng khoảnh khắc quả tim dao…

    Chẳng biết vì sao phải vấn vương
    Bóng vàng em gái ảo trong sương
    Khiến cho trăn trở hoài trăn trở
    Da diết nhìn ai đượm nét buồn!…

    Tôi thấy cõi lòng gợn sóng yêu
    Yêu mờ, yêu bóng biết bao nhiêu
    Nhưng không, không thể và không thể
    Là bởi vì nay đã xế chiều

    Thêm tấm chung tình ước hẹn xưa
    Bên song cửa lạnh đợi anh về
    Ngàn yêu tha thiết hề phai nhạt
    Chỉ vậy mà thôi, một tiếng thề…

    Đêm nay gom lá, đốt thành tro
    Phủi sạch màu thu giữa tối mờ
    Cho sáng mai nầy khi ửng ánh
    Trả bầu thanh đãng sắc hình mơ…


    15/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng





    Nỗi Lòng Của Em

    Anh ơi! Thắm thoát bóng thời gian
    Sớm đã qua rồi không trở lại
    Mới đó ngày nào vui pháo nổ
    Giờ đây ráng xế phủ hàng mây!

    Suốt cả cuộc đời anh khéo lo
    Vuông tròn trách nhiệm phận người cha
    Và cho em ấm tình phu phụ
    Hạnh phúc, bình yên một mái nhà

    Từ đôi tay trắng buổi hừng đông
    Nay cũng đầy xanh dưới nắng hồng
    Trái ngọt, cây lành đang rộ nở
    Đợi mùa thu hoạch đáp bù công

    Nhưng ánh hoàng hôn cũng đến rồi
    Nắng vàng tiếp tục cứ dần rơi
    Sương lam bảng lảng từ đâu đó
    Chầm chậm loang trôi, rã cuối trời

    Nhiều khi lặng lẽ ngắm nhìn anh
    Thấy nỗi bâng khuâng tụ giữa vầng
    Có lẽ anh sầu, nhung nhớ chuyện
    Một thời dĩ vãng cánh ngàn phương…

    Em muốn sẻ chia nghĩa vợ chồng
    Mà tim em chỉ khẻ vào trong
    Còn anh nhịp đập dâng tràn mãi
    Sao thể cùng anh lững thững dòng

    Thôi thì anh cứ trải lòng mơ
    Khuây khoả niềm thu chuỗi xế mờ
    Xoải rộng cánh hồn vào vũ trụ
    Hái sao, hốt gió…hoá thành thơ

    Thêm thật là nhiều, yêu với thương
    Để vần êm ả toả ngàn hương
    Cho em ngây ngất theo làn gió
    Và cũng cho anh đỡ quạnh buồn…


    16/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 22-03-2020 lúc 10:29 PM.

  4. #733
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Để Thêm Say

    Dẫu người không trẻ giống như xưa
    Ngang dọc trùng khơi khắp bốn mùa
    Giông gió bão bùng đâu khiếp sợ
    Tung hoành chí cả sớm chiều trưa!

    Cỏ lá, hương hoa chốn dặm ngàn
    Xoa hồn lữ khách đỉnh mơ màng
    Ngất ngây, êm ả đi vào mộng
    Dào dạt, lâng lâng tắm ảnh vàng…

    Thời gian lặng lẽ sớm qua mau
    Bến nước, cầu ao của thuở nào
    In nét đậm đà nơi ký ức
    Chiều nghiêng vạt nắng vẽ nên màu

    Người nhớ, người yêu dáng mỹ miều
    Cảm đời bất hạnh nỗi cô liêu
    Xót xa nhìn thấy bao đau khổ
    Thương kẻ cùng đinh một túp lều!…

    Bây giờ hạnh phúc phủ xung quanh
    Vợ đẹp, con ngoan, ấm cửa nhà
    Từng bước tương lai nhiều rộng mở
    Bạc tiền dư giả nhẹ lo xa

    Nhưng ai ngơi nghỉ lúc dừng chân
    Còn ở người đây mãi cứ lần
    Vẫn thiết tha tình, yêu cảnh sắc
    Nên hoài vương vấn nỗi miên man

    Thả bay theo gió, gió theo mây
    Tận cõi thênh thang sớm, tối, ngày
    Gom ánh, gom hương, gom vạn nhạc
    Tặng đời lưu dấu… Để thêm say!


    17/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng






    Cớ Sao Em Hận Với Hờn Tôi?

    Ồ! Thì ra em đã rất hận tôi
    Nên cay cú nặng lời không ngần ngại
    Khiến tôi đây phải mang niềm tê tái
    Trách cho mình ngày ấy vội vòng tay!

    Mang tâm hồn dào dạt cảm trời mây
    Vui ngắm lạ, mê say vườn hoa nở
    Có đôi lúc cũng dừng chân trăn trở
    Nghe cõi lòng thương nhớ bến đò xưa

    Còn gì đâu để mộng để mà mơ
    Khi cái bóng thời gian không chờ đợi
    Quay gót cũ thì vạt mờ giăng lối
    Còn vọng nhìn chỉ vời vợi mù sương

    Tìm phôi phai thả bước chốn ngàn phương
    Hồn lữ thứ vơi buồn, vơi trống vắng
    Bỗng một chiều ghé vườn hoa rụng nắng
    Nhìn thu sầu héo hắt lá thu rơi!…

    Tình cờ gặp được em trước những lời
    Thơ bóng bẩy đượm ngời bao ý nhạc
    Tôi cảm, tôi say và tôi trầm mặc
    Rồi thấy lòng ngây ngất nỗi lâng lâng

    Mượn sắc vàng tô thắm một vầng trăng
    Cùng ai đó ngập tràn trên sông mộng
    Duyên thuyền thơ tháng ngày theo lượn sóng
    Dưới bềnh bồng trên lồng lộng say bay

    Có đôi lúc chợt muốn nắm bàn tay
    Khe khẻ nói ơ nầy! Em có hiểu?
    Vần thơ em là nắng vàng phản chiếu
    Giúp vườn cây nặng trĩu trái sum suê…

    Nhưng một ngày tôi vội vã bỏ đi
    Vì thấy được những gì trên nét ngọc
    Thân tươi tốt nhưng quá nhiều gai góc
    Lần vô tình đâm thọc lủng tay tôi

    Chôn kỷ niệm sóng nước của một thời
    Vào thạch động suốt đời không vướng bận
    Chỉ lặng lẽ âm thầm theo ngày tháng
    Thì cớ gì em hận với hờn tôi?!...


    18/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #734
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Xin Em Tha Lỗi Cho Anh

    Suốt cả đêm qua anh thức trắng
    Nằm im nghe tiếng của con tim
    Nhịp đều từng khắc trong lồng ngực
    Để tận hưởng sâu khắc khoải niềm!

    Rồi thấy thẹn lòng bởi tháng năm
    Vì mê ảnh bóng một vầng trăng
    Tâm tư cứ mãi vờn mây khói
    Bỏ bạn tình chung ở sát gần

    Sáng, trưa, chiều, tối, mình thui thủi
    Cơm nước…Liền tay suốt cả ngày
    Em gánh, em gồng, em tất bật
    Lại còn bận bịu với anh đây

    Nhiều khi gắng sức anh hơi mệt
    Em sợ, em lo, nét trĩu sầu
    Chẳng nghĩ thân mình đây cũng hốc
    Thịt bằm, trứng bổ nấu cho mau!…

    Còn anh lởn vởn dưới mây sương
    Hồn ghé gần xa trước nẻo đường
    Tìm gió, tìm mây vui bậu bạn
    Trau từ, chuốt ý dệt làn hương

    Nắn nót thành thơ hiến tặng đời
    Cũng là khuây khoả chút niềm vui
    Nhưng nay trời hỡi! Thơ sắp cháy!
    Bởi lửa trong tim quá đỏ rồi…

    Xin em tha thứ lỗi lầm anh
    Để vợ co ro một góc nằm
    Dưới bóng đèn khuya ôm giá lạnh
    Cho chồng thoả mộng mỗi thâu canh!...



    19/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Tâm Sự Với Gió…

    Kìa Sáng! Sao ngươi như héo hắt
    Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
    Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
    Như thể chờ ai ở chốn nầy!

    Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
    Chia tay bạn đến với vần thơ
    Để say, để sống và mơ mộng
    Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

    Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
    Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
    Gom nhỏ từng hồi lên giấy trắng
    Hoá thành tiếng nhạc phả phiêu diêu

    Vậy mà bỗng chốc như lam khói
    Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
    Nay giống lụn tàn như sắp tắt
    Khiến lòng ta thấy xót xa ơi!…

    Sáng vẫn còn đây khí phách tràn
    Dẫu rằng mới đó bị phăng ngang
    Tiểu nhân, hạ sách mà không giỏi
    Hạ nhục oan ta, vội sụp màn!

    Giữa chốn cuộc đời trắng với đen
    Ta từng bươn chải đã thành quen
    Nên không chao đảo, không hề thẹn
    Chỉ nực cười cho một cái hèn!…

    Trong lòng ta chỉ có niềm đau
    Lạc mộng giờ đây để vạn sầu
    Cứ ngỡ hồn nương non biển hẹn
    Ai dè cũng chỉ cánh hoa ngâu

    Để tím quả hồng buổi tối nay
    Và rồi tiếp tục vẫn hồn bay
    Đi tìm, tìm mãi trong mờ mịt
    Mong gặp hồn thương hẹn kiếp nầy!...


    20/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Tình Có Hiểu?

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Là nửa hồn phải chết hay không?
    Nửa hồn còn lại trôi sông
    Vật vờ, lư lắc, bềnh bồng…Về đâu?

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Sẽ ôm tròn da diết ngàn đau
    Nhớ bao kỷ niệm ngọt ngào
    Khuya rồi đi ngủ kẻo đau anh à!...

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Biết có còn tha thiết với thơ?
    Vì đâu nữa để mà mơ
    Đâu ai để đợi, để chờ, để thương!

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Sẽ từ nay rũ riệt linh hồn
    Ngày đêm khắc khoải héo hon
    Ảnh hình cứ mãi chập chờn đâu đây!...

    Sao đành đoạn chia tay tình hỡi?
    Để trọn đời nhức nhói tâm can
    Rồi đây chỉ có thu vàng
    Lá rơi lả tả, ngập tràn lối đi…



    21/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Vẫn Ngân Nga

    Mùa hạ năm nào em tiễn đưa
    Để giờ vẫn mãi nhớ hình xưa
    Nhớ thời xuân mộng, nơi vườn mộng
    Nhớ cảnh cuồng phong dập nát bờ!

    Quê hương thuở ấy ngập điêu tàn
    Anh phải giã từ trải bước chân
    Kỷ niệm học đường, bao ước hẹn
    Hoá thành sương lệ nhỏ lên khăn

    Em đợi, em chờ dưới mái hiên
    Ngày anh trở lại nối tơ duyên
    Ngờ đâu một sớm thành thiên cổ
    Giữa buổi hành quân đạp trúng mìn

    Ôi! Ngã xuống rồi vĩnh viễn đi
    Tim em vỡ nát chẳng còn chi
    Cứ hè phượng nở, nhìn hoa phượng
    Chạnh nhớ ngày xưa, chạnh nhớ thề…

    Thơ tình anh viết hãy còn đây
    Mấy chục năm qua mực đã nhòa
    Nhưng khúc nhạc đàn yêu dấu cũ
    Mỗi lần em mở… Vẫn ngân nga!


    22/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng











    Trở Lại Với Mênh Mông

    Giờ phải biết làm sao? Làm sao nữa?
    Để gặp hồn vạn thuở giấc mơ ta
    Cho ánh vàng khuất bóng tận ngàn xa
    Trồi đỉnh núi phát ra muôn tỏa sáng!

    Ôi tê tái! Trong nỗi niềm trầm lắng
    Bởi hiểu rồi đây chẳng giống hình thương
    Mà chuỗi dài cứ vọng tưởng vấn vương
    Thao thức mãi trên đường chiều nắng xế

    Dưới dãy tàn treo khung mờ quạnh quẽ
    Bước độc hành lặng lẽ…Sẽ về đâu?
    Xòe bàn tay hứng lấy giọt u sầu
    Đang nhễu xuống từng câu buồn tí tách

    Nay uống cạn chén hẹn nguyền thiết thạch
    Rồi tạm dừng bên vách đá cheo leo
    Giương mắt nhìn bốn phía cảnh đìu hiu
    Từ sâu thẳm thật nhiều bao nhung nhớ

    Kể từ nay tiếp tục niềm trăn trở
    Vẫn dặm trường lối ngõ ngắm heo may
    Nhưng biết lòng có quên được hình ai
    Hay vẫn cứ đêm dài nghe da diết…

    Ta cảm thấy rượu tình đà cạn hết
    Và từ từ sắp chết mảnh hồn đan
    Ngoái sau lưng lấy xuống chiếc thu đàn
    Khảy nhạc khúc một lần xin đưa tiễn

    Gió sẽ về với lộng trùng sóng biển
    Vỗ bập bồng ẩn hiện nét chơi vơi
    Rồi âm thầm khuất dạng nẻo mù khơi
    Bởi mệnh số kiếp đời không điểm trụ!...



    23/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Cũng Chỉ Là Sương

    Trời se lạnh và lòng ta cũng lạnh
    Lạnh nỗi niềm. lạnh vắng bóng hình ai
    Mảnh vườn tình giờ chỉ có heo may
    Phủ vàng lá, gió lay dần rụng xuống!

    Từ đâu đó vọng về bao âm hưởng
    Khúc tiêu sầu, nhớ, tưởng chuyện ngày qua
    Mới hôm nào thắm thiết bản tình ca
    Chỉ khoảnh khắc hóa ra vầng lam khói

    Ta để tim chứa thật nhiều nhức nhói
    Trước ngả đường rẽ lối, mộng tình tan
    Tái tê, da diết đi! cứ ngập tràn!
    Quằn quại đó một lần… rồi phôi lãng!

    Chiều hôm nay cũng khung chiều rụng nắng
    Tận xa xa cũng văng vẳng gió chiều
    Khắp bốn bề hoang tạnh nỗi đìu hiu
    Trời vẫn thế! Vẫn chiều ôm sắc ám

    Đã hết rồi mặn nồng bao năm tháng
    Muôn tiếng lòng lai láng sẻ chia nhau
    Nay từ từ phăng kéo sợi dưới sâu
    Lên khỏi giếng cất vào nơi vắng vẻ

    Trả lại đây chuỗi ngày thu quạnh quẽ
    Gặp tình cờ khiến khe khẻ con tim
    Có phải nầy ảnh bóng của mơ duyên
    Mà ước vọng từng đêm thao thức nghĩ

    Trả lại đây ngàn tiếng lòng thủ thỉ
    Ấm hồn ta cho để nhớ, để thương
    Thì ra tất cả cũng chỉ là sương
    Tụ trên lá rồi buông vào tan loãng!...



    25/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Vỡ Bản Tình Ca

    Giờ phải đành cam vĩnh biệt rồi
    Từ đây hai ngả rẽ chia đôi
    Trăm yêu, ngàn nhớ…Thôi! Không nữa!
    Chỉ có con tim nỗi ngậm ngùi!

    Biết bao kỷ niệm của thời gian
    Bỗng chốc hóa ra khối phũ phàng
    Chụp xuống để rồi thương với nghẹn
    Tím lòng cho kẻ ngắm trăng tan

    Những vần thơ cũ họa cùng em
    Tôi giữ, loang đăng những sáng chiều
    Nay sẽ cất vào trong hốc đá
    Vì đâu còn gió để phiêu diêu

    Hai năm mấy tháng sớm qua mau
    Mỗi chín giờ đêm lắm dạt dào
    Lui tới thăm chừng trên khoảng trắng
    Sẽ không còn nữa! Chỉ còn đau!

    Em cứ đường em, em bước đi
    Riêng tôi, tôi cũng phải lần đi
    Vậy mà yêu dấu! Trời ơi! Mãi!
    Cứ ghịt hồn tôi kéo trở về!

    Chập chờn cái ảnh của người thương
    Hòa lẫn đâu đây khúc nhạc buồn
    Bức vẽ uyên ương ngàn hạnh phúc
    Hay là ảo ảnh một hàn sương?

    Nhưng thôi! Có lẽ phải lìa xa
    Bởi chẳng còn đâu chuỗi ngọc ngà
    Trăng, nước, thuyền, tình, thơ với mộng
    Dệt thành êm ả những lời ca!...



    26/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 28-03-2020 lúc 10:07 PM.

  6. #735
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Sửa Lại Cánh Diều

    Đêm qua lặng lẽ ghé vào thơ
    Nhìn thấy mặt em nét thẫn thờ
    Còn quả tim thì đang nức nở
    Nghẹn ngào, khắc khoải, nỗi chơ vơ!

    Da diết hồn anh dưới bóng chiều
    Vì sao diều hỡi! Vướng dây leo
    Cho dòng sông đợi phù sa đến
    Bồi bến quê tình, dạ hắt hiu

    Rồi chợt nghe lòng chạnh nhớ em
    Nhớ lời nhỏ nhẹ của từng đêm
    Mình ơi!…Yêu mãi!…Đừng xa nhé…
    Lưu luyến làm sao! Bức ảnh thuyền!

    Ngọn lửa hực hừng mấy bửa nay
    Từ từ nguội lại giữa heo may
    Và rồi tắt ngúm theo vương vấn
    Sống lại hình thương chuỗi tháng ngày

    Mới hay tiếng hẹn buổi hôm nào
    Đã khắc đậm rồi dưới đáy sâu
    Dẫu ám vật vờ muôn kéo đến
    Chỉ là một thoáng loãng tan mau…

    Em ơi! Nếu đứt sợi tơ hồng
    Chốn ấy đêm về lạnh lắm không?
    Còn ở nơi đây, anh có phải
    Vạn sầu vọng tưởng một dòng sông?

    Thôi thì quên hết những ngày qua
    Sửa lại diều kia dưới ráng tà
    Còn cái sợi dây thì vẫn chắc
    Đợi thêm chút nữa gió lên mà…



    27/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #736
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Nói Với Con

    Ngồi xuống đi con, cận sát đây
    Lắng nghe cha nói những lời nầy
    Hãy ghi khắc đậm vào trong dạ
    Trang bị cho mình vững cánh bay!

    Nếu như con kém với con hèn
    Thì chẳng được đời tặng tiếng khen
    Lại khá an nhiên dòng tự tại
    Vì đâu có cái để mà “ghen”

    Ngược lại con hay với đẹp xinh
    Bao người quý trọng, kẻ mơ tình
    Nhưng trong muôn mặt nào đâu trọn
    Sẽ có ganh hờn phá bước chân

    Lắm khi hạ sách khiến phiền con
    Khuất mặt sau lưng nổ thật dòn
    Còn đối diện thì không dám đối
    Bởi đâu có lý họ tô son!

    Gom bè, gom cánh lũ yêu ma
    Dối trá đưa ra để gọi là
    Ta đúng, ngươi sai, cười đắc thắng
    Thoả lòng ác cảm, mặc điêu ngoa…

    Có như thế đó mới là đời
    Xung khắc, hợp hoà mãi vậy thôi
    Nào có bao giờ bình lặng nước
    Giữa bầu bát ngát của trùng khơi

    Con hãy vững lòng với bước đi
    Trong tim ôm ấp mảnh trăng thề
    Mặc cho giông gió, ngàn mây ám
    Rồi cũng long lanh trải lối về…

    Yên lòng, thanh thản sống nha con!

    30/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Tâm Tình Với Vợ

    Hồi tưởng cách nay đã mấy năm
    Một chiều ảm đạm phủ dầy quanh
    Công viên lặng lẽ anh ngồi đó
    Trăn trở tìm phương để thoát nàn!

    Nhưng nghĩ ngợi hoài chẳng có ra
    Làm sao để cứu cảnh nhà ta
    Trong khi túi cạn, ngày thêm cạn
    Còn việc sinh nhai đã sụp đà

    Nợ nần càng lúc lại tăng thêm
    Một khối âu lo giữa gọng kìm
    Cố sức hai tay không mở nổi
    Cứ cuồng vật vã mãi con tim!

    Băng đá nơi nầy, đổi lại kia
    Bốn lần thay chỗ, toé vành mi
    Cố bươi trong óc ra mà tính
    Tính tới, tính lui, chẳng được gì

    Tím bầm gan ruột quá em ơi!
    Khốn khổ trần ai chụp xuống rồi
    Một mảnh nan thuyền đang chở bốn
    Ngã nghiêng sắp lật giữa chơi vơi

    Đứng dậy tiến về ghế thứ năm
    Lim dim hướng vọng cõi xa xăm
    Cố lần, cố kiếm thêm, thêm nữa
    Không thể bó tay chịu tối sầm

    Câu chuyện tề thiên bị nhốt tù
    Giúp anh khai trí phả âm u…
    Trôi theo ngày tháng thuyền vươn vượt
    Kỷ niệm còn đây, nhớ để mà…

    1/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Nỗi Lòng Viễn Xứ

    Chiều nay viễn xứ chạnh tình quê
    Lặng lẽ niềm đau hướng vọng về
    Phố chợ, con đường, bao kỷ niệm…
    Nghe lòng da diết nỗi lê thê!

    Trải bút vào thơ để giải sầu
    Thả hồn lên giấy ngắm canh thâu
    Rồi chân bước nhẹ vào mây khói
    Tìm ảnh hình xưa thuở mộng đầu

    Mập mờ ẩn hiện dáng hình ai
    Gần gũi, thân thương chuỗi tháng ngày
    Mỗi buổi học về chung sánh bước
    Dạt dào, thắm thiết, giữa hàng cây

    Và một hè nào bên gốc phượng
    Nhìn từng cánh đỏ gió lay buông
    Mơ màng, khe khẻ, lời em nói
    Anh hỡi! Một mai rời khỏi trường?...

    Thắm thoát thời gian cũng sớm qua
    Ba lô vai khoác, kẻ xa nhà
    Còn người tiếp tục theo trường lớp
    Một bản nhạc tình chẳng tiếng ca…

    Giờ đây tất cả tợ mây trôi
    Xứ lạ dừng chân gởi cuộc đời
    Những độ hoàng hôn trời tắt nắng
    Niềm xưa sống lại vọng xa xôi

    Cứ hoài thao thức với bâng khuâng
    Tím mảnh hồn sương dưới ánh tàn
    Gió giật từng hồi ngân nỗi nhớ
    Để buồn man mác, bóng lang thang!...

    2/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 31-03-2020 lúc 10:21 PM.

  8. #737
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Cầu Tre Lỡ Nhịp

    Nào đâu gỗ đá vô tri
    Mà không hiểu được chia ly là buồn
    Rồi đây những độ canh trường
    Muôn vàn kỷ niệm vấn vương não nề!

    Hết rồi ngày tháng lê thê
    Lời thương, tiếng nhớ gởi về cho ai
    Chẳng còn duỗi cánh hồn bay
    Tìm thương chốn ấy đêm nay trọn tình…

    Từ đây lặng lẽ riêng mình
    Đàn tranh réo rắt, bóng hình đong đưa
    Niềm thu vọng nhớ ngày xưa
    Để sầu man mác vật vờ mà thôi

    Cầu tre nhịp đã lỡ rồi
    Bờ sông hai bến, dòng trôi tít ngàn
    Con đò sóng đẩy lật ngang
    Từ từ chìm xuống giữa màn âm u!

    Năm kia tao ngộ đầu thu
    Cõi lòng dào dạt, vi vu gió vờn
    Giờ đây nặng trĩu đôi chân
    Cũng đầu thu nữa, nhưng tàn xót xa…

    Ta về gói mảnh hồn hoa
    Một thời nào đó để mà thủy chung
    Còn duyên thuyền mộng trên dòng
    Tan thành mây khói, nỗi lòng buồn tênh

    Trả ai năm tháng bồng bềnh
    Cùng nhau chấp cánh thang thênh lưng trời
    Tình yêu giờ đã vỡ rồi
    Phôi phai người nhé! Một thời gió trăng!

    3/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Mùa Thu Chết

    Ngoài trời lất phất mưa rơi
    Giọt hiên tí tách, buồn ơi là buồn!
    Trầm ngâm nhớ thuở yêu đương
    Thấy lòng da diết, đoạn trường làm sao!

    Cầu tre nay lỡ nhịp cầu
    Dừng chân đứng lại, để sầu con tim
    Ngày nào thả giấc mơ duyên
    Bây giờ tỉnh giấc, mộng thuyền vỡ toang

    Nhìn quanh chỉ thấy lá vàng
    Rụng rơi theo gió, ngập tràn lối đi
    Mây đen phủ kín bốn bề
    Nỗi niềm héo hắt, lê thê mịt mù

    Năm kia dưới bóng chiều thu
    Cạn vần thơ ái, nhẹ ru hồn tình
    Giờ đây thui thủi một mình
    Âm thầm, lặng lẽ gói hình…Đem chôn!

    6/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Nỗi Lòng Của Mai*

    Lất phất, đong đưa cận góc nhà
    Từng hồi theo ngọn thoảng nhanh qua
    Giờ đâu vàng nữa, đà thay lá
    Bụi bám, tơ giăng, phủ nhạt mờ!

    Chơ vơ, chiếc bóng ngóng mây ngàn
    Hứng nắng trưa hè, nghẹn chói chang
    Tự kéo mạch nguồn trong đất lạnh
    Trầm mình chịu đựng chuỗi lầm than

    Còn đâu mấy độ ửng khung trời
    Rạng rỡ ngập đầy ý sống vui
    Ong bướm lững lờ quanh hút nhụy
    Rồi dài loang rải tận xa xôi

    Kẻ ngắm, người say, ngưỡng mộ nhìn
    Nầy đây nghĩa sống, lẽ quang vinh
    Dưỡng nuôi ấp ủ qua ngày tháng
    Để sớm xuân sang trải sắc hình!…

    Nay buồn trơ trọi dưới mưa giông
    Rung lắc từng cơn tự nhủ lòng
    Còn nấu, còn nung, còn sức bật
    Thì còn trở lại cuối mùa đông

    Bên kia cánh phượng, cũng phơi đầy
    Như giống hôm nào phận của Mai
    Rộ nở, khai nguồn bao tiếng nhạc
    Và rồi khoảnh khắc rã, rơi, bay

    Ôi! Mảnh phù vân, phả tím bờ
    Một thời lai láng dệt hồn thơ
    Giờ đây lặng lẽ ôm niềm nhớ
    Quạnh quẽ, đìu hiu, gió vật vờ!...


    *Cây Mai


    8/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Vỡ Tiếng Đàn

    Đứng lại trầm ngâm, ngắm bốn bề
    Sắc mờ u ám trải lê thê
    Còn hai bờ vắng hàn sương đọng
    Thăm thẳm trời xa cũng nát thề!

    Cảm thấy nỗi lòng nghẹn xác xơ
    Tím dần từng khắc mảnh chơ vơ
    Con tim lư lắc khan dần điệp
    Chầm chậm chờ ngưng trước lặng tờ

    Thôi đành xếp lại mớ hành trang
    Đảo mắt nhìn quanh khắp một lần
    Ngả rẽ lối mòn rêu lác đác
    Âm thầm, lặng lẽ thả đôi chân

    Chẳng còn chi để luyến lưu đây
    Bởi tối từng giây mãi kéo dầy
    Một cõi không gian hàng sắc xám
    Từ từ lấp kín ngộp hồn bay!

    Tìm về chốn ấy bến trăng xưa
    Chắc hãy còn đây cả bốn mùa
    Những buổi chiều tà loang tiếng vọng
    Ru niềm trăn trở chuyện đò đưa

    Biết sẽ rồi đây có thể quên
    Con đường một thuở giữa mông mênh
    Khi chưa mù mịt ngàn bao phủ
    Cũng lắm trăng sao, cũng lắm tình

    Chỉ buồn đen đủi mãi theo ta
    Vẫn muốn cùng ai trọn nghĩa mà
    Nhưng chẳng đồng thanh thành lạc nhịp
    Tiếng đàn vụn vỡ khúc ngân nga!

    9/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 31-03-2020 lúc 10:24 PM.

  9. #738
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...




    Thương Tiếc Mãi

    Muối lấm tấm mái đầu trên xứ lạ
    Nhỏ dấu hằn sỏi đá, cuộc bôn ba
    Vậy mà luôn vương vấn mảnh trăng ngà
    Để lặng lẽ ngân nga hoài tê tái!

    Còn đâu nữa ảnh hình yêu dấu ấy
    Dưới nắng tà phơi phới trải mênh mang
    Tay trong tay ấm áp dậy loang tràn
    Tình thắm đượm vô vàn hoa với mộng

    Chợ Bến Thành một hoàng hôn tắt bóng
    Dừng bước chân đứng ngắm cuộc mưu sinh
    Em khe khẻ theo sóng biếc long lanh
    Sau đám cưới chúng mình như thế nhỉ?

    Rồi ghé qua Quách Thị Trang ngồi nghỉ
    Công viên chiều ráng xế, hãy còn thưa
    Bờ vai anh từng chập ngọn gió lùa
    Hàng mây sợi đong đưa ngàn xúc cảm!…

    Mà hỡi ơi! Một ngày mây phủ xám
    Cuộc tang thương lai láng cảnh bi ai
    Phải giã từ làm một cánh chim bay
    Rời quê mẹ, đoạn đoài muôn nỗi nhớ

    Nhiều lần anh trở về tìm khắp chỗ
    Từ người thân, ngõ phố đến làng quê
    Bóng hình em biền biệt nẻo sơn khê
    Đành đau khổ kéo lê hồn mộng ước…

    Vầng trăng xưa giờ đây không còn nữa
    Để nghẹn ngào nức nở dấu yêu ơi
    Suốt cuộc đời cứ trăn trở, sầu tơi
    Ôm dĩ vãng, ngậm ngùi thương tiếc mãi!

    10/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Vùi Chôn Đáy Huyệt

    Từ nay em nhé! Hãy quên đi
    Một thuở hồn đan dưới nguyệt thề
    Sóng nước con thuyền xuôi bến mộng
    Lời thương, tiếng hẹn, chuỗi lê thê!

    Trả hết yêu đương lại cõi trời
    Cho lòng thanh thản khỏi chơi vơi
    Rồi đây ngày tháng dần phôi lãng
    Hình ảnh thời gian với một người

    Bởi có còn chi để vấn vương
    Khi đen tràn ngập khắp con đường
    Mịt mù tăm tối trùm chân bước
    Trên chuyển lộng cuồng vạn khối tuôn

    Âm thanh thì lạc nhịp cung đàn
    Cứ mãi từng hồi khúc vỡ toang
    Đờ đẫn, vật vờ rồi bấn loạn
    Cả màn u ám phủ dầy thêm!

    Tôi xót, tôi buồn, tôi đắng cay
    Ngỡ rằng bóng thật mảnh hồn ai
    Từ thời vạn kỷ quay về hẹn
    Sưởi ấm cho nhau một kiếp nầy

    Hiểu ra chẳng phải ảnh hình mơ
    Chỉ đóa hoa ngâu cạnh mé bờ
    Rung lắc chập chờn theo ngọn thổi
    Vô tình gió cảm kéo dây tơ

    Thôi thì kỷ niệm những trăng sao
    Lặng lẽ rời xa ngõ lối vào
    Nửa tiếc, nửa thương và nửa nghẹn
    Bên lề đất lạnh, huyệt chôn sâu!

    11/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng



    Còn Thương Và Trở Lại

    Dòng sông quê, sớm chiều xuôi ngược chảy
    Hai bên bờ lau sậy vẫn đong đưa
    Tận xa xa nhấp nhố bóng con đò
    Đang gạt nước từ từ sang bên ấy!

    Ta quay gót với vết hằn tê tái
    Tìm phôi phai nhức nhói chuyện ly tan
    Hai năm trường ôm ấp mộng tình trăng
    Trăng khuất núi, ánh vàng rơi diệu vợi

    Ngày ra đi âm thầm không nhắn gửi
    Nay trở về rười rượi nỗi niềm đau
    Cầu tre xưa đã lỡ nhịp qua cầu
    Còn loáng thoáng giọt sầu nơi khoé mắt

    Dãy bát ngát thuở nào xanh lúa mạ
    Những trưa hè theo gió trải đưa hương
    Giờ đồng khô trơ rạ, xác xơ buồn
    Như chia sẻ bên đường cùng cảnh ngộ!

    Tán lá xanh phủ dầy bên xóm nhỏ
    Lắc lư hoài gợi nhớ mảnh tình thôn
    Kể từ ngày lặng lẽ thả đôi chân
    Theo tiếng gọi muôn phần bao thắm thiết…

    Nhìn cảnh cũ nghe lòng thương da diết
    Khối đậm đà cách biệt chẳng hề thay
    Dẫu cuộc đời có biến đổi từng giây
    Hồn cội gốc vẫn hoài in dấu mãi...

    Sao bỗng nhiên ta muốn dừng chân lại
    Bởi trong nầy còn nói tiếng yêu em
    Khuyên quên đi u ám phủ màn đêm
    Vì chút nữa sẽ chìm sau ửng sáng…

    13/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng




    Vầng Dương Ló Dạng

    Con tim khẻ ngân lên lời thương nhớ
    Gợi nỗi niềm một thuở thắm tình ai
    Cõi lòng đang trăn trở muốn phôi phai
    Chỉ phút chốc chợt bay vào tan loãng!

    Quay trở gót tiến dần ra đường láng
    Đảo mắt nhìn lại cảnh của quê xưa
    Vẫn còn đây thấp thoáng bóng hình mơ
    Của năm tháng vật vờ treo sóng nước

    Miên man nghĩ nhưng chân thì cứ bước
    Hướng nắng tàn, lặn trước cõi xa xăm
    Nửa đọng hờn, nửa vương vấn vầng trăng
    Theo chầm chậm xa dần con sông cũ!…

    Em ngồi đó, sắc hoa đà héo rũ
    Bỗng nhìn lên, mừng rỡ tụ vành môi
    Ôm chầm nhau, em nhớ quá mình ơi
    Đừng rời bỏ để rồi chung đau khổ

    Tia loé chớp xoá tan màu vàng võ
    Áng mây sầu trước ngõ rã trôi đi
    Anh đưa tay lau ngấn lệ vành mi
    Thôi! Bỏ hết những gì gieo tan tác

    Ảnh hồn nương cứ ngỡ rằng đã mất
    Vẫn còn đây chất ngất nỗi yêu thương
    Gió từng hồi rung lắc giọt sương buồn
    Xa xa ánh thái dương từ từ ửng…

    15/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Lần sửa cuối bởi Nguyễn Thành Sáng, ngày 03-04-2020 lúc 10:14 PM.

  10. #739
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Bài viết
    769
    Cám ơn
    2
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Mức độ nổi tiếng
    81

    Mặc định Re: Thao thỨc...



    Xoay Vần Oan Nghiệt

    Duỗi cánh trên không hắc đại bàng
    Nương theo chiều thổi lượn vòng thân
    Khi nâng cao vút , khi sà thấp
    Đảo liếc gần xa dưới cõi tầng!

    Kìa con cá đỏ nhởn nhơ bơi
    Cách độ vài trăm mét tới bờ
    Thong thả, ung dung vờn nước biển
    Nhịp nhàng theo sóng gợn đong đưa

    Bên kia cắm cúi cận thảo nguyên
    Chú thỏ vô tư dáng thật hiền
    Nhúm cỏ no say, bình thản lắm
    Kề bên cô bạn cũng“sầu riêng”

    Phía trái xa xa một lão chồn
    Như buồn lặng lẽ buổi hoàng hôn
    Đưa tay khều nhẹ hàng râu bạc
    Chốc chốc lần đi, lại đứng dòm!…

    Đắn đo, cân nhắc chẳng hề lâu
    Xếp chặt từ trên, trút thẳng đầu
    Lao xuống, xòe ngang, tám móc quặp
    Thôi rồi! Cá đỏ hẹn đời sau

    Cứ thế an nhiên giữa đất trời
    Lực dầy, sinh sát rải bao nơi
    Tai ương, đau khổ nào đâu bận
    Chỉ biết cho ta sống được rồi

    Nào hay ngày đó gió quay nhanh
    Đuổi bắt nai tơ dưới nhánh cành
    Báo đóm chực hờ trên tán lá
    Xoay vần oan nghiệt kẻ đi săn!

    16/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 74 của 74 Đầu tiênĐầu tiên ... 2464727374

Các Chủ đề tương tự

  1. Cược Thể Thao Ảo Nhận Hoàn Trả Tiền Mặt 0.3%
    Bởi bodog88_vn trong diễn đàn $$ [MMO] Kiếm tiền Online (Make Money Online) $$
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 24-09-2013, 07:31 PM
  2. Hội thao Đậu Đậu
    Bởi hungpt trong diễn đàn Games Online Việt Nam và Quốc Tế
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 12-12-2011, 12:48 AM

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  

Quảng Cáo

RSS 2.0 XML MAP